Người lính và chiếc khăn rằn
Người lính và chiếc khăn rằn
Ông Nguyễn Văn Phúc kể rằng trong những năm chiến đấu ở miền Nam, ông luôn mang theo bên mình một chiếc khăn rằn do một má miền Tây tặng.
Ngày ấy đơn vị ông đóng quân gần một xóm nhỏ ven sông. Người dân trong vùng thường âm thầm giúp bộ đội bằng gạo, thuốc và cả những vật dụng giản dị.
Trước lúc đơn vị chuyển sang địa bàn khác, một người mẹ đã đưa cho ông chiếc khăn rằn rồi nói: “Mang theo cho đỡ nhớ quê hương miền Nam.”
Chiếc khăn theo ông suốt nhiều năm chiến đấu. Trời nắng thì dùng che đầu, trời lạnh thì quàng cổ. Có lúc ông còn dùng khăn để băng vết thương cho đồng đội.
Một lần trong trận càn lớn, đơn vị phải rút lui khẩn cấp qua cánh đồng ngập nước. Một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân không đi nổi. Ông Phúc đã xé một phần chiếc khăn rằn để buộc cố định vết thương rồi cõng đồng đội băng qua đồng lầy.
Sau chiến tranh, chiếc khăn đã sờn cũ nhưng ông vẫn giữ cẩn thận. Ông nói mỗi lần nhìn chiếc khăn, ông lại nhớ đến tình cảm của đồng bào miền Nam dành cho bộ đội trong những năm tháng gian khó.



