Cựu chiến binh

Người lính và chiếc khăn tay cũ

Ông Nguyễn Văn Thắng luôn giữ trong túi áo một chiếc khăn tay đã bạc màu. Đó là kỷ vật mà mẹ ông trao trước ngày ông lên đường ra trận. Khi ấy, mẹ không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc khăn vào tay ông và dặn: “Khi nào nhớ nhà thì lấy ra mà lau nước mắt.” Trong những năm tháng chiến tranh, chiếc khăn ấy đã theo ông đi qua bao nhiêu trận đánh, bao nhiêu lần đối mặt với cái chết. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, ông lặng lẽ lấy chiếc khăn ra, áp lên mặt, như thể đang được chạm vào hơi ấm

Quảng Ngãi31/03/2026Trần Thị Trinh (xã Mỏ Cày)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Thắng luôn giữ trong túi áo một chiếc khăn tay đã bạc màu. Đó là kỷ vật mà mẹ ông trao trước ngày ông lên đường ra trận. Khi ấy, mẹ không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc khăn vào tay ông và dặn: “Khi nào nhớ nhà thì lấy ra mà lau nước mắt.”

Trong những năm tháng chiến tranh, chiếc khăn ấy đã theo ông đi qua bao nhiêu trận đánh, bao nhiêu lần đối mặt với cái chết. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, ông lặng lẽ lấy chiếc khăn ra, áp lên mặt, như thể đang được chạm vào hơi ấm của mẹ.

Chiến tranh qua đi, mẹ ông đã không còn nữa. Nhưng chiếc khăn vẫn ở đó, như một sợi dây nối ông với quá khứ.

Ông không giặt nó nữa, vì sợ mất đi mùi hương quen thuộc. Với ông, đó không chỉ là một chiếc khăn, mà là tình yêu thương, là điểm tựa giúp ông vượt qua những năm tháng khắc nghiệt nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn