“NGƯỜI LÍNH VÀ CHIẾC KHĂN TAY CỦA MẸ”
HÀ NGỌC ANH
Trong chiến tranh, có những kỷ vật nhỏ bé nhưng lại trở thành thứ quý giá nhất đối với một người lính. Một chiếc khăn tay, một tấm ảnh gia đình hay vài dòng chữ của mẹ có thể được giữ bên mình suốt nhiều năm. Có những người lính trước ngày lên đường được mẹ đưa cho một chiếc khăn tay. Mẹ chỉ dặn rằng nếu nhớ nhà thì lấy ra nhìn, coi như mẹ vẫn ở bên cạnh. Chiếc khăn ấy theo người lính qua những chặng đường dài, qua những khu rừng và những trận đánh. Nó không có giá trị vật chất nhưng lại chứa đựng tình cảm của cả một gia đình. Những lúc nghỉ giữa hai trận đánh, người lính có thể lấy chiếc khăn ra lau mồ hôi, rồi lại gấp thật cẩn thận cho vào túi áo. Có khi chiếc khăn đã bạc màu, sờn mép nhưng anh vẫn không bỏ. Ở hậu phương, người mẹ vẫn chờ con. Mẹ không biết con đang ở đâu, chỉ biết rằng con đã đi theo đơn vị. Mỗi lần có thư, mẹ lại đọc thật kỹ rồi giữ lại. Hai người ở hai nơi khác nhau nhưng được nối với nhau bởi những thứ rất nhỏ bé như một chiếc khăn tay và một lá thư. Có những người lính trở về sau chiến tranh, chiếc khăn vẫn nằm trong túi áo. Nhưng cũng có những người không trở về. Kỷ vật của họ sau đó được đồng đội gửi lại cho gia đình. Người mẹ cầm chiếc khăn đã cũ trên tay và hiểu rằng đó có thể là thứ cuối cùng thuộc về người con mình. Chiến tranh có thể lấy đi một con người, nhưng đôi khi nó không thể lấy đi tình cảm được gửi lại trong một kỷ vật nhỏ bé.



