Người lính và chiếc võng buộc bằng dây dù tự chế
Trong rừng Trường Sơn, giấc ngủ không bao giờ là điều dễ dàng.
Không có giường.
Không có chăn êm.
Chỉ có võng và tấm tăng.
Chiếc võng của tôi là một thứ tự chế từ dây dù và mảnh vải cũ.
Ban đầu nhìn rất thô sơ, thậm chí có người còn lo nó sẽ không chịu nổi sức người.
Nhưng rồi nó lại theo tôi suốt nhiều năm hành quân.
Năm 1973, đơn vị tôi dừng lại nghỉ giữa một sườn núi.
Trời đã tối, rừng im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng côn trùng.
Tôi buộc võng giữa hai thân cây lớn, thử nằm xuống.
Võng võng nhẹ, nhưng chắc.
Một cậu lính trẻ nhìn rồi nói:
“Anh nằm thế có sợ rơi không?”
Tôi cười:
“Rơi thì đứng dậy buộc lại.”
Cả hai cùng cười.
Đêm hôm đó gió rừng thổi mạnh.
Tấm tăng phía trên rung lên phần phật.
Nhưng chiếc võng vẫn giữ tôi an toàn, không trượt, không đứt.
Có lúc nửa đêm mưa nhỏ, nước nhỏ xuống mặt.
Tôi kéo tấm tăng sát hơn, co người lại.
Nhưng vẫn ngủ được.
Giữa rừng sâu, ngủ được đã là một điều may mắn.
Sáng hôm sau, khi tháo võng xuống, tay tôi đầy vết dây hằn đỏ.
Một đồng đội nhìn rồi nói:
“Cái võng này chịu khó thật.”
Tôi đáp:
“Người lính còn chịu khó hơn.”
Không ai nói thêm.
Vì ai cũng hiểu, chiếc võng chỉ là một phần rất nhỏ trong cuộc sống hành quân gian khổ ấy.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi không còn dùng chiếc võng đó nữa.
Nhưng mỗi khi đi rừng hay thấy dây buộc giữa hai thân cây, tôi lại nhớ đến những đêm Trường Sơn, nơi một tấm võng tự chế đã nâng giấc ngủ của người lính giữa bom đạn và rừng sâu.


