Bài viết

Người lính và chiếc võng mắc giữa rừng Trường Sơn

Lào Cai13/05/2026Tuổi trẻ Bảo Thắng (Tuổi trẻ Bảo Thắng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu có ai hỏi thứ gì gần gũi nhất với người lính Trường Sơn năm ấy, tôi sẽ nói ngay:

“Chiếc võng.”

Đời lính hành quân liên miên, chiếc võng gần như là ngôi nhà duy nhất chúng tôi mang theo bên người.

Ban ngày đi bộ dưới cái nắng rừng cháy rát.

Tối đến chỉ cần tìm được hai thân cây để mắc võng là đã thấy yên tâm như được trở về nhà.

Chiếc võng của tôi là loại võng dù màu xanh đã bạc gần hết.

Nó theo tôi suốt từ ngày vào đơn vị đến tận lúc xuất ngũ.

Đêm đầu tiên ngủ võng giữa Trường Sơn, tôi gần như không ngủ được.

Rừng tối đen.

Tiếng côn trùng rả rích khắp nơi.

Gió lùa qua tán lá nghe như tiếng ai đi trong rừng.

Tôi nằm trong võng mà mắt mở thao láo.

Một anh lớn tuổi hơn nằm võng bên cạnh bật cười:

“Lính mới phải không?”

Tôi “vâng” rất nhỏ.

Anh nói tiếp:

“Rồi vài hôm nữa chú ngủ ngon như ở nhà thôi.”

Quả thật sau này tôi quen dần.

Có những hôm hành quân kiệt sức, vừa nằm xuống võng là ngủ ngay giữa tiếng mưa rừng.

Tôi nhớ nhất những đêm trời mưa lớn.

Tấm tăng căng phía trên bị nước mưa đập lộp bộp suốt đêm. Võng đung đưa theo gió lạnh.

Nhiều hôm nước tạt vào ướt cả chăn.

Vậy mà sáng ra vẫn phải tiếp tục lên đường.

Đời lính Trường Sơn gian khổ đến mức nhiều khi người ta không còn nghĩ đến chuyện tiện nghi nữa.

Chỉ cần được ngủ vài tiếng đã là may mắn.

Có lần đơn vị nghỉ chân bên một con suối nhỏ.

Đêm ấy trăng sáng lắm.

Hàng chục chiếc võng mắc nối nhau dưới rừng cây như những cái kén lặng lẽ.

Một cậu lính trẻ nằm gần tôi bỗng hỏi:

“Anh Nghiêm này, sau chiến tranh anh muốn làm gì nhất?”

Tôi nghĩ rất lâu rồi đáp:

“Về nhà ngủ trên giường.”

Cả nhóm cười khẽ.

Nhưng thật lòng lúc ấy tôi chỉ mong điều giản dị như vậy.

Vì những năm tháng chiến tranh, giấc ngủ của người lính hiếm khi nào trọn vẹn.

Có đêm đang ngủ phải bật dậy hành quân.

Có hôm vừa chợp mắt đã nghe còi báo động.

Có lúc đang nằm võng thì bom nổ rung chuyển cả cánh rừng.

Một lần hành quân qua suối, võng tôi bị nước cuốn mất một góc.

Tôi tiếc lắm.

Tối đó ngồi vá lại dưới ánh đèn pin mờ mà cứ thấy như đang vá chính tuổi trẻ của mình.

Ngày xuất ngũ, nhiều thứ tôi bỏ lại đơn vị.

Chỉ riêng chiếc võng là mang về.

Mẹ nhìn chiếc võng sờn rách thì bảo:

“Cái này còn giữ làm gì?”

Tôi vuốt nhẹ lớp vải bạc màu rồi cười:

“Nó theo con suốt cả tuổi hai mươi mà mẹ.”

Đến bây giờ, chiếc võng ấy vẫn nằm trong góc tủ.

Đôi khi chiều hè nóng bức, tôi lại mang ra mắc dưới gốc cây sau nhà nằm nghỉ.

Mỗi lần chiếc võng đung đưa, tôi lại nhớ rừng Trường Sơn, nhớ tiếng mưa rơi trên tấm tăng năm ấy và nhớ những đồng đội trẻ từng ngủ giữa đại ngàn bằng tất cả sự bình thản của tuổi thanh xuân thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn