Người lính và con chó nhỏ (1)
Trong đơn vị của ông Lê Minh Sơn năm ấy có một “chiến sĩ đặc biệt” — một con chó nhỏ màu vàng được bộ đội nhặt được bên bìa rừng.
Con chó được đặt tên là Vàng.
Vàng theo đơn vị suốt những năm hành quân. Hễ nghe tiếng máy bay là nó sủa dữ dội báo động trước cả mọi người. Nhiều lần nhờ vậy mà đơn vị kịp xuống hầm trú ẩn.
Ông Sơn kể rằng giữa chiến tranh khốc liệt, con vật nhỏ bé ấy trở thành niềm vui hiếm hoi của cả đơn vị.
“Mỗi lần hành quân mệt quá, nhìn nó chạy lon ton là ai cũng bật cười.”
Một trận càn năm 1971 khiến đơn vị phải rút lui gấp giữa đêm. Trong lúc hỗn loạn, Vàng chạy ngược về phía sau liên tục sủa lớn.
Một chiến sĩ định kéo nó đi thì phát hiện phía trước có toán địch phục kích.
Nhờ con chó nhỏ, cả đơn vị đổi hướng kịp thời và thoát nguy hiểm.
Nhưng ít ngày sau, trong một trận bom, Vàng không còn nữa.
Ông Sơn kể khi chôn con chó bên bìa rừng, nhiều người lính đã khóc.
“Chiến tranh khiến con người quý cả những điều nhỏ bé nhất,” ông nói khẽ.



