NGƯỜI LÍNH VÀ CON CHÓ NHỎ
Trong một lần hành quân qua làng bị tàn phá, anh Dũng nghe tiếng sủa yếu ớt. Anh nhìn quanh và thấy một con chó nhỏ bị thương ở chân, nằm co ro bên đống gạch. Nó gầy trơ xương, mắt đục vì đói. Anh Dũng cúi xuống, đưa cho nó một mẩu lương khô. Con chó run run ăn rồi nhìn anh như cầu cứu.
Đồng đội bảo: “Mang theo làm gì, hành quân nặng lắm.” Nhưng anh Dũng không nỡ bỏ. Anh băng tạm chân cho nó, rồi cho nó đi theo. Con chó lẽo đẽo phía sau, dù đau vẫn cố chạy.
Vài ngày sau, con chó quen đơn vị. Nó được đặt tên là “Vàng”. Mỗi lần nghe tiếng máy bay, nó sủa báo động. Có lần địch phục kích ban đêm, Vàng đột nhiên sủa dữ dội, chạy quanh hầm. Nhờ vậy, đơn vị kịp cảnh giác và tránh được bất ngờ.
Anh Dũng nói: “Vàng không chỉ là con chó. Nó là đồng đội.” Từ đó, ai cũng thương Vàng, chia cho nó chút cơm.
Một trận đánh xảy ra, Vàng chạy theo anh Dũng. Khi địch ném lựu đạn vào hầm, Vàng lao tới cắn dây kéo, làm quả lựu đạn bật ra ngoài. Quả lựu đạn nổ, Vàng bị thương nặng. Anh Dũng ôm Vàng, nước mắt rơi. Con chó thở yếu, liếm tay anh rồi nằm im.
Sau trận đánh, anh Dũng chôn Vàng dưới gốc cây, đặt lên mộ một mảnh vải đỏ. Anh nói: “Mày cũng là chiến sĩ.”
Trong thời hoa lửa, có những câu chuyện không chỉ về con người, mà còn về những sinh linh nhỏ bé góp phần vào chiến thắng. Con chó Vàng đã cứu đơn vị bằng lòng trung thành. Và tình cảm giữa người lính và con chó nhỏ ấy là minh chứng rằng trong chiến tranh, dù khốc liệt, tình thương vẫn tồn tại, vẫn làm ấm lòng người giữa bom đạn.


