Người lính và con đường phía trước
Trương Văn Sánh bước vào chiến tranh với suy nghĩ rất giản dị:
“Đất nước cần thì mình phải đi.”
Con đường phía trước không ai biết sẽ dẫn đến đâu.
Có những đoạn đường đầy bùn đất.
Có những ngày mưa kéo dài.
Có những đêm cả đơn vị phải ngủ dưới tán rừng.
Nhưng Sánh cùng đồng đội vẫn bước tiếp.
Mỗi người mang trong lòng một quê hương.
Một người nhớ mẹ.
Một người nhớ vợ.
Một người nhớ những đứa trẻ ở nhà.
Những nỗi nhớ ấy không làm họ yếu đi.
Nó khiến họ càng mong chiến tranh kết thúc.
Bởi họ hiểu rằng mình đang chiến đấu cho ngày được trở về.



