Cựu chiến binh

Người lính và con đường phủ đầy hoa sim tím

Lào Cai13/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi từng đi qua rất nhiều con đường trong chiến tranh.

Đường đất đỏ Trường Sơn.

Đường đá tai mèo biên giới.

Đường giao thông hào ngập nước ở Quảng Trị.

Nhưng có một con đường tôi nhớ mãi — con đường phủ đầy hoa sim tím ven sườn đồi miền Trung.

Đó là mùa hè năm 1973.

Đơn vị tôi vừa rời một khu rừng sau nhiều ngày tránh bom liên tục.

Buổi chiều hôm ấy trời rất đẹp.

Nắng vàng trải dài trên những triền đồi còn khét mùi đất cháy.

Con đường hành quân nhỏ quanh co giữa hai sườn núi bất ngờ hiện ra một màu tím bạt ngàn của hoa sim.

Hoa nở dày đến mức nhìn xa như mây tím phủ kín đồi.

Cả đoàn quân đang đi bỗng chậm lại.

Một cậu lính trẻ phía trước reo lên:

“Đẹp quá!”

Tiếng reo ấy khiến ai cũng ngẩng lên nhìn.

Giữa chiến tranh khốc liệt, vẻ đẹp bình yên ấy làm chúng tôi lặng người.

Nhiều người tranh thủ hái vài cành sim cài lên ba lô.

Một anh quê Nghệ An vừa đi vừa hát khe khẽ bài về hoa sim tím.

Tiếng hát bay giữa chiều gió núi nghe buồn man mác.

Tôi nhớ lúc ấy mình đã nghĩ:

Chiến tranh dữ dội đến đâu, đất trời vẫn cứ nở hoa như thế.

Đơn vị nghỉ chân bên sườn đồi lúc hoàng hôn xuống.

Gió thổi làm những bụi sim rung nhẹ như sóng tím.

Một đồng đội ngồi cạnh tôi bứt bông sim rồi cười:

“Sau này hòa bình chắc tôi trồng đầy sim quanh nhà.”

Tôi hỏi:

“Ông thích hoa sim à?”

Cậu gật đầu:

“Vì nó giống quê.”

Nghe đơn giản vậy thôi mà khiến tôi thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng.

Chiến tranh khiến người ta nhớ quê qua mọi thứ nhỏ bé nhất.

Một mùi khói.

Một câu hát.

Hay một màu hoa ven đường hành quân.

Đêm ấy chúng tôi ngủ lại bên triền đồi sim.

Trăng lên muộn.

Ánh trăng phủ bạc lên những cánh hoa tím trải dài trong gió.

Xa xa vẫn vọng tiếng pháo từ phía chiến trường.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cả tiểu đội nằm im nghe gió thổi qua đồi sim mà thấy lòng bình yên lạ thường.

Nhiều năm sau hòa bình, tôi từng đi qua rất nhiều nơi có hoa sim nở.

Nhưng chưa nơi nào khiến tôi xúc động như triền đồi năm ấy.

Bởi ở đó có tuổi hai mươi của chúng tôi — những người lính trẻ vừa đi qua bom đạn, vừa mang trong tim khát vọng giản dị về một ngày hòa bình, nơi những con đường chỉ còn phủ đầy hoa tím chứ không còn khói lửa chiến tranh nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn