Bài viết

Người lính và con đường trở về sau chiến tranh

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1951, nhập ngũ năm 1970.

Ngày trở về sau chiến tranh, tôi đi trên một con đường làng rất quen thuộc.

Nhưng cũng rất lạ.

Quen vì đó là quê hương mình.

Lạ vì mọi thứ đã thay đổi.

Những con đường đất năm xưa đã được đổ bê tông.

Những mái nhà tranh đã thay bằng nhà ngói.

Tôi đứng lại rất lâu bên cổng làng.

Không hiểu sao lại thấy bỡ ngỡ.

Như thể vừa đi qua một quãng đời rất dài.

Không còn tiếng bom.

Không còn tiếng hành quân.

Chỉ còn tiếng gió thổi qua hàng tre.

Một người hàng xóm cũ nhận ra tôi, chạy lại:

“Về rồi à?”

Tôi gật đầu.

Không nói được nhiều.

Vì trong lòng có quá nhiều thứ không thể diễn tả bằng lời.

Tối hôm đó, tôi ngồi trước hiên nhà.

Nghe tiếng ếch kêu ngoài đồng.

Nghe tiếng gió lùa qua mái lá.

Tôi nhớ lại những năm tháng Trường Sơn.

Những chiếc võng.

Những con suối.

Những bữa cơm vội.

Những tiếng cười giữa rừng.

Tất cả như vừa mới hôm qua.

Chiến tranh đã qua đi.

Nhưng ký ức thì không.

Nó ở lại rất lâu trong đời người lính.

Như một phần không thể tách rời.

Và tôi hiểu rằng, điều quý giá nhất sau tất cả không phải là những gì đã trải qua.

Mà là còn được trở về, còn được ngồi lại nơi quê nhà, nghe tiếng đời sống bình yên tiếp tục chảy qua từng ngày

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn