Người lính và cơn mưa rừng không bao giờ quên
Trong suốt những năm đi qua chiến tranh, tôi từng gặp rất nhiều trận mưa.
Mưa ở quê.
Mưa ở Quảng Trị.
Mưa trên dãy Trường Sơn.
Nhưng có một cơn mưa giữa rừng già năm 1972 mà đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được.
Hôm ấy đơn vị tôi đang hành quân vượt một đoạn rừng sâu ở phía Tây Quảng Trị.
Trời từ sáng đã âm u.
Không khí oi nồng đến khó thở.
Một anh đi trước nhìn trời rồi nói:
“Chiều kiểu gì cũng mưa to.”
Quả thật chưa đến xế chiều thì mây đen kéo kín cả cánh rừng.
Gió nổi lên từng cơn mạnh đến mức cây rừng nghiêng ngả.
Rồi mưa đổ xuống.
Không phải kiểu mưa bình thường.
Mà như cả trời nước trút thẳng xuống đại ngàn.
Chỉ trong vài phút, tất cả chúng tôi đã ướt sũng từ đầu đến chân.
Đường rừng vốn dốc đứng giờ biến thành dòng bùn nhão.
Dép lún sâu xuống đất.
Ba lô nặng trĩu vì ngấm nước.
Mỗi bước đi đều khó nhọc vô cùng.
Tôi kéo tấm tăng che đầu nhưng gần như vô ích.
Nước vẫn tạt vào mặt rát buốt.
Một cậu lính trẻ đi phía sau vừa thở dốc vừa cười méo xệch:
“Mưa kiểu này chắc cá cũng sống được trên núi mất anh ạ.”
Mấy người phía trước bật cười.
Tiếng cười vang lên giữa cơn mưa nghe lạ lắm.
Giữa chiến tranh, đôi khi người ta cười chỉ để quên đi mệt mỏi.
Đến gần tối, đơn vị buộc phải dừng chân bên một triền dốc nhỏ.
Không thể đi tiếp được nữa.
Mưa vẫn xối xả.
Cả tiểu đội hì hục căng tăng làm lán tạm giữa rừng.
Đất nhão đến mức cọc đóng xuống lại bật lên.
Mọi người vừa làm vừa run vì lạnh.
Cuối cùng cũng dựng được một chỗ trú tạm đủ cho cả nhóm ngồi co ro bên nhau.
Quần áo ai cũng ướt như vừa vớt dưới suối lên.
Anh nuôi nhóm mãi mới được một bếp lửa nhỏ bằng củi khô giấu trong bao nilon.
Khi ngọn lửa bùng lên, tất cả đều đưa tay ra hơ như bắt gặp thứ quý giá nhất trên đời.
Ngoài trời mưa vẫn rơi trắng rừng.
Tiếng nước đổ từ trên tán lá xuống nghe ào ào không dứt.
Tôi ngồi sát bếp lửa, hơi nóng phả vào mặt mà vẫn thấy lạnh đến tận xương.
Một đồng đội lấy trong túi áo ra gói thuốc lá đã ướt nhẹp rồi chép miệng:
“Thế là hết cứu.”
Cả nhóm lại cười.
Rồi không hiểu ai bắt đầu kể chuyện quê.
Người kể về cánh đồng lúa ngoài Bắc.
Người nhớ dòng sông quê miền Trung.
Người nhắc tiếng gà gáy mỗi sáng ở làng.
Tiếng kể chuyện hòa với tiếng mưa rừng tạo thành một ký ức mà suốt đời tôi không quên được.
Đêm ấy lạnh vô cùng.
Chúng tôi nằm sát nhau để giữ hơi ấm.
Tôi gần như thức trắng vì rét.
Mỗi lần mở mắt lại thấy ánh lửa đỏ lập lòe soi lên những gương mặt trẻ măng đầy bùn đất.
Nhìn họ lúc ấy, tôi bỗng nghĩ:
Tuổi hai mươi của chúng tôi thật kỳ lạ.
Đáng lẽ phải sống những ngày bình yên nhất.
Vậy mà lại đang ngồi giữa rừng sâu tránh mưa bom chiến tranh.
Gần sáng, mưa nhỏ dần.
Sương mù phủ kín cánh rừng.
Mọi người lục tục đứng dậy chuẩn bị tiếp tục hành quân.
Quần áo vẫn ướt.
Giày dép vẫn đầy bùn.
Nhưng không ai than vãn.
Một anh lớn tuổi siết lại quai ba lô rồi nói:
“Đi thôi các cậu.”
Chỉ một câu đơn giản như thế.
Vậy là tất cả lại lặng lẽ bước tiếp giữa màn sương trắng xóa.
Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần trời đổ mưa lớn, tôi lại nhớ cơn mưa rừng năm ấy.
Nhớ bếp lửa nhỏ giữa đại ngàn.
Nhớ những gương mặt đồng đội ngồi kể chuyện quê trong đêm lạnh.
Và nhớ một thời tuổi trẻ từng đi qua chiến tranh bằng tất cả sự kiên cường, dù đôi vai còn rất trẻ và trái tim thì luôn đau đáu nhớ về mái nhà xa xôi phía sau lưng mình.



