Cựu chiến binh

Người lính và cơn sốt rét giữa rừng già

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)11 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nếu bom đạn là thứ người lính nhìn thấy được, thì sốt rét rừng lại là kẻ thù âm thầm đáng sợ nhất. Những năm ở Trường Sơn, gần như ai cũng từng trải qua những cơn sốt rét run người giữa rừng sâu. Tôi cũng vậy. Đó là mùa mưa năm 1971. Đơn vị vừa hành quân qua một khu rừng rậm gần biên giới Lào. Mưa kéo dài nhiều ngày khiến quần áo lúc nào cũng ướt sũng. Đêm ngủ võng giữa rừng lạnh đến tê người. Ban đầu tôi chỉ thấy gai lạnh sống lưng. Rồi người bắt đầu run bần bật. Dù đã quấn kín tăng võng vẫn rét như nằm giữa mùa đông miền Bắc. Một đồng đội sờ trán tôi rồi nói: “Ông bị sốt rét rồi.” Tối hôm ấy cơn sốt lên rất nhanh. Đầu đau như búa bổ. Người lúc nóng rực, lúc lạnh run cầm cập. Hai hàm răng va vào nhau lập cập không nói nổi thành câu. Đơn vị phải dừng lại nghỉ giữa rừng. Anh em lấy võng mắc thấp xuống rồi đắp thêm áo cho tôi. Một cậu lính trẻ còn nhường cả chiếc chăn mỏng duy nhất của mình. Tôi nằm mê man nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên tăng võng và tiếng rừng đêm âm u quanh mình. Có lúc tôi tưởng mình không qua nổi. Trong cơn mê, tôi cứ thấy hiện ra hình ảnh mẹ đang đứng ngoài sân gọi mình về ăn cơm. Tiếng gọi gần lắm mà tôi không sao bước tới được. Đêm ấy anh nuôi nấu cho tôi một ca cháo loãng. Chỉ vài hạt gạo với chút muối thôi mà tôi ăn thấy ngon vô cùng. Một đồng đội ngồi cạnh quạt muỗi cho tôi suốt gần cả đêm. Tôi mệt đến mức chỉ khẽ nói được một câu: “Cảm ơn nhé…” Cậu ấy cười: “Mai khỏe còn đi tiếp.” Giữa chiến tranh, tình đồng đội nhiều khi chỉ là vậy. Một chiếc chăn nhường nhau. Một ca cháo nóng. Hay một người thức trắng quạt muỗi cho bạn giữa rừng sâu. Sau gần một tuần, cơn sốt mới dịu xuống. Tôi gầy sọp đi thấy rõ. Đứng lên còn chóng mặt. Nhưng khi tiếp tục hành quân cùng đơn vị, tôi thấy lòng mình ấm lạ. Bởi tôi hiểu rằng mình đã được kéo trở lại từ lằn ranh sinh tử bằng chính tình thương của đồng đội. Ngày hòa bình trở về, mỗi lần trái gió trở trời, cơn sốt rét cũ lại hành hạ. Người run lên dù trời không lạnh. Vợ tôi thường hỏi: “Chiến tranh qua lâu rồi sao còn đau mãi thế?” Tôi chỉ cười nhẹ. Có những dấu vết của chiến tranh không nằm trên da thịt. Mà nằm sâu trong cơ thể và ký ức con người. Và mỗi lần cơn sốt rét trở lại, tôi lại nhớ cánh rừng Trường Sơn năm ấy, nhớ tiếng mưa đêm trên tăng võng và nhớ những người đồng đội trẻ đã chia cho nhau từng hơi ấm giữa những năm tháng hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn