Cựu chiến binh

Người Lính Và Con Suối Đỏ

Ninh Bình13/05/2026Đinh Thị Hoa (Đoàn phường Đông Hoa Lư)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Triệu Văn Bình, sinh ngày 28 tháng 4 năm 1950, quê quán xã Xuân Dương, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn, từng là chiến sĩ trinh sát tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Tây Nguyên.

Ông Bình sinh ra trong một gia đình dân tộc Dao nghèo ở vùng núi phía Bắc. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày lên nương, phát rẫy và những đêm nghe tiếng suối chảy giữa núi rừng. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị trinh sát. Công việc của người lính trinh sát rất nguy hiểm bởi phải bí mật tiếp cận vị trí địch, dẫn đường cho bộ đội và nắm tình hình chiến trường.

Ông kể rằng chiến trường Tây Nguyên những năm ấy vô cùng ác liệt. Bộ đội phải hành quân qua những cánh rừng già um tùm, ngày ngủ đêm đi để tránh máy bay địch phát hiện.

Trong đơn vị của ông có chiến sĩ trẻ tên Hoàng Văn Lâm quê Cao Bằng. Lâm nhỏ tuổi nhưng rất gan dạ, luôn nhận phần khó khăn về mình. Hai người nhanh chóng trở thành bạn thân vì đều là con em miền núi phía Bắc.

Mùa mưa năm 1972, tổ trinh sát của ông nhận nhiệm vụ vượt qua một khu vực suối sâu để nắm tình hình địch trước trận đánh lớn. Con suối ấy nước đỏ quạch vì đất bazan bị mưa cuốn xuống nên bộ đội thường gọi là “con suối đỏ”.

Đêm hôm đó trời mưa rất lớn. Cả tổ phải bám dây rừng men theo mép suối để di chuyển. Khi gần tới bờ bên kia, bất ngờ pháo sáng của địch bắn lên, ngay sau đó là loạt đạn dày đặc quét xuống khu vực.

Trong lúc mọi người tìm chỗ ẩn nấp, một chiến sĩ bị trượt chân rơi xuống dòng nước chảy xiết. Không kịp suy nghĩ, anh Hoàng Văn Lâm lập tức lao xuống cứu đồng đội.

Ông Bình xúc động kể lại:

“Nước suối hôm ấy chảy rất mạnh. Lâm cố đẩy đồng đội vào bờ trước còn mình bị cuốn ra xa.”

Cả tổ trinh sát cố gắng tìm kiếm suốt đêm nhưng không thể cứu được anh Lâm. Đến sáng hôm sau, người đồng đội dũng cảm ấy đã mãi mãi nằm lại nơi con suối đỏ giữa đại ngàn Tây Nguyên.

Sau trận chiến, mỗi lần hành quân qua con suối ấy, ông Bình đều dừng lại vài phút để tưởng nhớ người bạn thân năm xưa.

Ông nói rằng điều khiến ông day dứt nhất là anh Lâm còn chưa kịp nhận lá thư gia đình gửi từ quê vào trước ngày hy sinh.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Triệu Văn Bình trở về quê hương Bắc Kạn tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác xã hội tại địa phương.

Đến nay, dù mái tóc đã bạc trắng, ông vẫn không quên ký ức về con suối đỏ và người đồng đội đã hy sinh để cứu đồng chí của mình.

Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Chiến tranh đã qua nhưng sự hy sinh của những người lính sẽ mãi là bài học về lòng yêu nước và tình đồng đội. Các cháu hôm nay phải biết sống trách nhiệm, đoàn kết và trân trọng hòa bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn