Người lính và con suối nhỏ
Những ngày đầu mới đến đơn vị, tôi ấn tượng nhất với một con suối nhỏ sau doanh trại. Nước trong, mát lành, và quanh năm chảy róc rách, như nhắc nhở chúng tôi về sự sống giữa vùng rừng núi hoang sơ.
Mỗi lần huấn luyện căng thẳng, anh em thường lặng lẽ ra suối rửa mặt, rửa tay, và ngồi bên bờ nghe tiếng nước chảy. Không ai nói gì, nhưng tôi cảm nhận rõ sự bình yên hiếm hoi giữa những ngày hành quân mệt mỏi.
Một hôm, trời mưa to, đường bùn trơn trượt, chúng tôi bị mắc kẹt giữa rừng. Suối lớn hơn bình thường, nước dâng cao đến gối. Anh em không ai dám qua. Tôi tự nhủ phải tìm cách vượt sang bờ bên kia để tiếp tục hành quân.
Nhìn dòng nước chảy xiết, tim tôi đập mạnh. Tôi nhảy, trượt vài bước, nhưng vẫn giữ thăng bằng và kịp tới bờ. Đồng đội nhìn theo thở phào. Sau lần đó, suối không còn chỉ là nơi rửa tay, mà trở thành nơi thử thách lòng can đảm của từng người lính.
Những năm tháng quân ngũ, tôi đã nhiều lần trở về con suối nhỏ. Mỗi lần nhìn dòng nước trong veo, tôi lại nhớ tuổi trẻ, nhớ đồng đội và nhớ chính bản thân mình đã từng vượt qua những thử thách tưởng chừng vô tận.
Ngày xuất ngũ, tôi đứng bên bờ suối lần cuối, thầm nhủ: “Cảm ơn con suối nhỏ, đã cho tôi biết thế nào là sức mạnh và sự kiên cường.”
Tôi là Nguyễn Minh Tuấn, sinh năm 1960, nhập ngũ năm 1980. Con suối ấy vẫn chảy, như nhắc nhở tôi về những tháng ngày quân ngũ không thể nào quên.


