Người lính và cuốn sổ tay-Lương Trung
Tôi là Nguyễn Thi, một người lính đồng thời là người cầm bút. Trong chiến tranh, tôi không chỉ chiến đấu, mà còn ghi chép lại những gì mình chứng kiến. Tôi luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi có thời gian, tôi lại viết. Viết về con người. Viết về cuộc sống. Viết về chiến tranh. Có những lúc, tôi vừa rời khỏi trận đánh. Mọi thứ vẫn còn ngổn ngang. Nhưng tôi vẫn ghi lại. Vì tôi sợ rằng nếu không viết ngay… sẽ quên mất. Tôi không viết những điều lớn lao. Chỉ viết những điều rất thật:
Tôi là Nguyễn Thi, một người lính đồng thời là người cầm bút.
Trong chiến tranh, tôi không chỉ chiến đấu, mà còn ghi chép lại những gì mình chứng kiến.
Tôi luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ.
Mỗi khi có thời gian, tôi lại viết.
Viết về con người.
Viết về cuộc sống.
Viết về chiến tranh.
Có những lúc, tôi vừa rời khỏi trận đánh.
Mọi thứ vẫn còn ngổn ngang.
Nhưng tôi vẫn ghi lại.
Vì tôi sợ rằng nếu không viết ngay… sẽ quên mất.
Tôi không viết những điều lớn lao.
Chỉ viết những điều rất thật:
Một người lính chia nhau miếng cơm.
Một người khác nhường nước cho đồng đội.
Tôi hiểu rằng:
Chiến tranh không chỉ là súng đạn,
mà còn là con người.
Sau này, những trang viết ấy trở thành tác phẩm.
Những câu chuyện giản dị… nhưng chạm đến nhiều người.
Dù tôi không còn sống để thấy hết điều đó,
nhưng tôi tin:
Những gì được viết ra… sẽ còn ở lại.


