Cựu chiến binh

Người Lính Và Cuốn Sổ Trực Chiến

Ninh Bình13/05/2026Lê Thị Lan Anh (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc tủ cũ đặt cạnh bàn thờ gia đình, ông Hoàng Văn Tịnh vẫn gìn giữ một cuốn sổ trực chiến đã sờn mép theo thời gian. Với ông, cuốn sổ ấy không chỉ ghi lại nhiệm vụ của người lính mà còn lưu giữ ký ức về những năm tháng chiến đấu ác liệt tại mặt trận Vị Xuyên.

Năm 1982, ông Tịnh lên đường nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.

Ông kể rằng ở Vị Xuyên, mỗi ngày của người lính đều gắn với tiếng pháo và những đêm trực chiến căng thẳng. Các cao điểm luôn bị pháo kích bất ngờ nên mọi hoạt động đều phải chuẩn bị sẵn sàng.

“Có những đêm vừa chợp mắt đã phải bật dậy vào vị trí chiến đấu,” ông Tịnh nhớ lại.

Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 1100. Công việc của ông là ghi chép tình hình trực chiến, thời gian pháo kích và hoạt động của đơn vị vào cuốn sổ chung của trận địa.

Một đêm tháng 3 năm 1985, trời mưa lạnh và sương phủ kín núi đá. Ông Tịnh cùng chiến sĩ trẻ Đinh Văn Phú nhận nhiệm vụ trực đêm tại cửa hầm chỉ huy.

Khoảng gần nửa đêm, pháo địch bất ngờ bắn cấp tập xuống trận địa. Tiếng nổ vang dội khiến cả sườn núi rung chuyển.

Trong lúc mọi người cơ động xuống hầm sâu hơn, một đoạn chiến hào gần cửa hầm bị đất đá vùi lấp, làm đứt đường liên lạc ra phía ngoài.

Không chần chừ, chiến sĩ Đinh Văn Phú lập tức lao lên nối lại đường dây giữa lúc pháo vẫn nổ liên hồi.

Ông Tịnh xúc động kể:

“Phú lúc ấy rất bình tĩnh. Cậu ấy chỉ nói phải giữ liên lạc để đơn vị còn chiến đấu.”

Sau nhiều phút vật lộn giữa khói bụi và đất đá, Phú đã nối lại được đường dây thông tin. Nhờ đó, đơn vị kịp thời nhận lệnh chi viện và giữ vững trận địa suốt đêm hôm ấy.

Nhưng khi vừa quay trở lại cửa hầm, một mảnh pháo bất ngờ găm vào người chiến sĩ trẻ.

Ông Tịnh cùng đồng đội lập tức đưa Phú xuống quân y nhưng do vết thương quá nặng, anh đã hy sinh trước lúc trời sáng.

Đêm hôm ấy, trong ánh đèn dầu leo lét nơi hầm đá, ông Tịnh lặng lẽ mở cuốn sổ trực chiến và ghi thêm một dòng chữ run run:

“Đồng chí Đinh Văn Phú đã hy sinh khi làm nhiệm vụ giữ đường dây liên lạc cho đơn vị.”

Suốt nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn không thể quên khoảnh khắc ấy.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết thương do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng cuốn sổ trực chiến cùng ký ức về người đồng đội trẻ năm nào vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.

Giờ đây, mỗi lần kể chuyện cho thanh niên địa phương nghe, ông Tịnh thường chậm rãi nói:

“Có những người lính đã ngã xuống trong lặng lẽ để giữ bình yên cho đồng đội và Tổ quốc. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn