Bài viết

Người lính và đôi dép cao su mòn gót (2)

Lào Cai13/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu hỏi thứ gì theo người lính nhiều nhất trong chiến tranh, ngoài khẩu súng, có lẽ chính là đôi dép cao su.

Đôi dép của tôi làm từ lốp xe cũ, quai cắt bằng ruột săm đen sì.

Nó không đẹp.

Không mềm.

Nhưng bền đến kỳ lạ.

Từ Trường Sơn đến Quảng Trị, đôi dép ấy theo tôi qua không biết bao nhiêu con đường rừng đầy đá sắc.

Mùa nắng, dép nóng ran dưới chân.

Mùa mưa, bùn đất bám dày nặng trĩu.

Có hôm hành quân suốt đêm, dép đứt quai giữa đường.

Tôi phải ngồi giữa rừng lấy dây dù buộc tạm rồi đi tiếp.

Một đồng đội nhìn tôi cười:

“Dép ông chắc phục vụ lâu hơn cả lính mới.”

Tôi cũng bật cười.

Ngày ấy, cái gì còn dùng được đều cố giữ thật lâu.

Có lần đơn vị dừng chân bên suối.

Mọi người tháo dép ra phơi trên đá.

Nhìn hàng chục đôi dép cao su xếp hàng dưới nắng, tôi bỗng thấy thương tuổi trẻ của mình vô cùng.

Tuổi hai mươi đáng lẽ được đi trên những con đường bình yên.

Vậy mà chúng tôi lại lội rừng, băng suối giữa bom đạn chiến tranh.

Ngày hòa bình trở về, đôi dép đã mòn gần hết gót.

Nhưng tôi vẫn giữ.

Bởi mỗi vết mòn trên đó đều là dấu chân của một thời tuổi trẻ không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn