Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI LÍNH VÀ DÒNG SÔNG QUÊ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH VÀ DÒNG SÔNG QUÊ

Ngày lên đường, người lính trẻ tên Khánh đứng bên dòng sông quê cùng mẹ. Anh nhìn dòng nước rồi nói: “Sau này hòa bình, con sẽ về đưa mẹ ra đây ngắm sông.”

Mẹ anh mỉm cười, dặn con giữ gìn sức khỏe rồi tiễn anh đi.

Những năm chiến tranh, Khánh thường viết thư về. Trong thư, anh kể rằng anh nhớ quê, nhớ dòng sông và nhớ những buổi chiều hai mẹ con ngồi bên bờ nước.

Anh luôn nói rằng nhất định sẽ trở về.

Nhưng một ngày, tin Khánh hy sinh được báo về.

Người mẹ cầm lá thư cuối cùng của con, đi ra bên dòng sông. Bà ngồi rất lâu, nhìn dòng nước vẫn lặng lẽ trôi như những năm tháng trước.

Bà nói:

“Con hẹn mẹ ngày hòa bình sẽ về mà.”

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng nước chảy và tiếng gió thổi qua hàng cây bên bờ.

Nhiều năm sau, người mẹ đã già. Mỗi chiều, bà vẫn ra bên sông ngồi một lúc. Có người hỏi bà ra đây làm gì, bà chỉ mỉm cười:

“Ngày trước con tôi thích dòng sông này.”

Một ngày, bà không còn đủ sức đi ra bờ sông nữa. Con cháu đưa bà ra ngồi dưới bóng cây. Bà nhìn dòng nước, đôi mắt ánh lên niềm vui.

Bà nói:

“Con tôi không về, nhưng quê hương vẫn còn đây.”

Dòng sông vẫn chảy qua bao mùa mưa nắng. Những đứa trẻ lớn lên bên bờ sông, tiếng cười vang lên trong những buổi chiều yên bình.

Khánh không thể trở về để thực hiện lời hứa năm xưa, nhưng dòng sông quê vẫn thay anh giữ lại ký ức.

Thời hoa lửa đã đi qua. Dòng nước hôm nay vẫn trong xanh, những bến sông vẫn bình yên, và mỗi người được sống trong hòa bình đều mang trong mình một phần sự hy sinh của những người lính đã nằm lại nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn