Người lính và dòng Thạch Hãn-NĐC
Tôi là Lê Bá Dương, một người lính từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị. Những ngày ấy, chúng tôi phải vượt qua Sông Thạch Hãn để vào chiến trường. Ban ngày gần như không thể đi. Chỉ có ban đêm. Đêm hôm đó, tôi cùng đồng đội lặng lẽ xuống thuyền. Nước sông tối đen. Không một ánh đèn. Chỉ có tiếng chèo khẽ và tiếng nước vỗ nhẹ. Ai cũng hiểu — chỉ cần một ánh sáng nhỏ thôi, chúng tôi có thể trở thành mục tiêu. Khi thuyền ra giữa dòng, pháo sáng bất ngờ bùng lên. Cả khúc sông sáng rực.
Tôi là Lê Bá Dương, một người lính từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị.
Những ngày ấy, chúng tôi phải vượt qua Sông Thạch Hãn để vào chiến trường.
Ban ngày gần như không thể đi.
Chỉ có ban đêm.
Đêm hôm đó, tôi cùng đồng đội lặng lẽ xuống thuyền.
Nước sông tối đen.
Không một ánh đèn.
Chỉ có tiếng chèo khẽ và tiếng nước vỗ nhẹ.
Ai cũng hiểu — chỉ cần một ánh sáng nhỏ thôi, chúng tôi có thể trở thành mục tiêu.
Khi thuyền ra giữa dòng, pháo sáng bất ngờ bùng lên.
Cả khúc sông sáng rực.
Ngay sau đó là tiếng pháo dội xuống.
Nước bắn tung tóe.
Thuyền chao đảo.
Có người ngã xuống sông.
Tôi cố bám vào mạn thuyền.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không nghĩ đến bản thân.
Tôi chỉ nghĩ:
Phải sang được bờ bên kia.
Khi chúng tôi cập bờ, không phải ai cũng còn đủ.
Có những người đã nằm lại giữa dòng sông.
Không một bia mộ.
Không một lời từ biệt.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi quay lại bên Sông Thạch Hãn.
Dòng sông vẫn chảy như ngày nào.
Nhưng với tôi, đó không chỉ là một con sông.
Mà là nơi đồng đội tôi đã mãi mãi ở lại.
Tôi thường nói:
“Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”
Không phải để buồn,
mà để nhớ.


