Người lính và đứa trẻ
Người lính và đứa trẻ
Trong một lần hành quân qua làng nhỏ, tôi gặp một đứa bé chừng năm tuổi. Nó không khóc khi nghe tiếng súng. Nó chỉ ôm chặt con búp bê rách và nhìn chúng tôi bằng đôi mắt to lạ lùng.
Tôi lấy trong túi áo một viên kẹo cuối cùng đưa cho nó. Nó không nhận ngay, mà hỏi:
“Chú có về nhà không?”
Tôi khựng lại. Tôi cũng không biết phải trả lời sao. Tôi xoa đầu nó, nói khẽ:
“Chú sẽ cố.”
Khi đơn vị rời đi, tôi ngoái lại. Đứa bé vẫn đứng đó, nhỏ bé giữa khung trời rộng lớn.
Tối ấy, tôi hiểu rằng chúng tôi chiến đấu không chỉ cho mảnh đất, mà cho đôi mắt trẻ con được nhìn đời mà không còn sợ hãi.


