Người lính vá đường dưới mưa pháo (1)
Ông Nguyễn Văn Sỹ, sinh năm 1958, quê Nghệ An, chiến sĩ công binh tại Lạng Sơn năm 1979.
Con đường độc đạo dẫn lên tuyến trước thường xuyên bị pháo cày nát. Hễ đêm xuống, đơn vị ông Sỹ lại mang cuốc xẻng đi san hố bom để xe tiếp tế kịp lưu thông trước sáng.
Mưa phùn trộn với đất đỏ tạo thành thứ bùn quánh dính chặt vào ủng. Có đoạn hố bom sâu gần ngang người, anh em phải chuyền từng sọt đất lấp lại.
Đang làm thì tiếng pháo từ xa vọng tới ngày một gần. Một chiến sĩ trẻ khẽ nói:
— Hình như lại bắn nữa rồi anh.
Ông Sỹ nhìn con đường còn dang dở rồi đáp:
— Xe sáng mai phải đi qua, chưa xong chưa nghỉ.
Đất đá nhiều lần văng trúng lưng đau điếng nhưng không ai rời vị trí.
Đến gần sáng, chiếc xe vận tải đầu tiên vượt qua đoạn đường vừa sửa xong. Đèn xe quét qua những khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ai cũng cười.
Ông kể:
— Hồi ấy chỉ cần đường thông là thấy mình làm được việc có ích.



