Người lính và giấc mơ về một mái nhà
Trong những năm xa nhà, Đặng Văn Phú luôn có một ước mơ giản dị: sau ngày hòa bình sẽ xây được một mái nhà nhỏ. Khi ước mơ thành hiện thực, ông hiểu rằng bình yên gia đình chính là điều mà người lính mong chờ nhất.
Những năm quân ngũ, Phú thường nói với đồng đội rằng sau này mình chỉ cần một căn nhà nhỏ.
Không cần rộng.
Chỉ cần có mái che, có gia đình và có một khoảng sân.
Đó là ước mơ rất giản dị.
Nhưng trong những năm chiến tranh, một mái nhà bình yên lại là điều không dễ có.
Phú nhiều lần tưởng tượng về ngày trở về.
Ông sẽ làm việc, lập gia đình và xây dựng cuộc sống.
Sau chiến tranh, ông bắt đầu từ hai bàn tay trắng.
Công việc vất vả, tiền bạc thiếu thốn.
Nhưng ông tiết kiệm từng chút.
Cuối cùng, một căn nhà nhỏ cũng được dựng lên.
Ngày chuyển vào nhà mới, ông đứng giữa sân rất lâu.
Ông nhớ những người đồng đội đã từng nói về ước mơ tương tự.
Có người đã trở về.
Có người không.
Phú hiểu rằng mình may mắn.
Mỗi khi nhìn gia đình sum họp, ông lại thấy ước mơ của tuổi trẻ đã thành hiện thực.
Với ông, đó là món quà đẹp nhất của hòa bình.



