NGƯỜI LÍNH VÀ HẠT ĐẤT QUÊ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người lính trước ngày đi xa đã lấy một nắm đất quê cho vào túi nhỏ.
Người bạn hỏi:
“Mang theo làm gì?”
Anh đáp:
“Nhớ quê.”
Họ cùng cười.
Nhiều năm sau, chiếc túi đất được gửi về gia đình.
Người mẹ mở ra.
Bà biết ngay đó là đất ở quê.
Bà đặt nó vào một chiếc lọ nhỏ.
Nhiều năm trôi qua, con cháu vẫn giữ.
Một người cháu hỏi:
“Đây là đất thật à?”
Bà gật đầu.
“Chú cháu mang theo.”
Cậu hỏi:
“Để làm gì?”
Bà nói:
“Để dù đi đâu vẫn có quê nhà bên cạnh.”
Cậu im lặng rất lâu.
Sau này, cậu lớn lên và đi học xa.
Trước ngày đi, cậu đứng trước bàn thờ người chú.
Cậu hiểu vì sao một nắm đất nhỏ lại có ý nghĩa đến vậy.
Quê hương đôi khi không phải là một điều trừu tượng.
Nó có thể là mùi đất sau cơn mưa, con đường trước nhà, tiếng gọi của mẹ và một nắm đất được mang theo trong túi.


