NGƯỜI LÍNH VÀ HẠT GIỐNG
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trước khi rời quê, một người lính lấy vài hạt giống trong vườn nhà bỏ vào túi.
Mẹ hỏi:
“Con mang theo làm gì?”
Anh đáp:
“Sau này trồng.”
Mẹ cười:
“Đi xa mà còn nghĩ chuyện trồng cây.”
Anh nói:
“Có ngày con sẽ về.”
Anh không biết những hạt giống ấy sẽ đi cùng mình bao lâu.
Một thời gian sau, anh trao chúng cho người đồng đội.
“Giữ giúp tôi.”
Người bạn hỏi:
“Để làm gì?”
“Bao giờ về quê, trồng ở trước nhà.”
Người bạn gật đầu.
Nhưng anh không trở về.
Sau chiến tranh, người đồng đội tìm về quê của anh.
Ông mang theo những hạt giống đã được cất giữ.
Gia đình nghe câu chuyện rồi quyết định trồng chúng.
Cây lớn lên.
Không ai biết chính xác nó sẽ ra hoa thế nào.
Nhưng mỗi mùa, người mẹ đều chăm sóc.
Bà nói:
“Con tôi muốn trồng.”
Nhiều năm sau, cây đã trở thành một phần của khu vườn.
Trẻ con chơi dưới bóng cây.
Chim làm tổ trên cành.
Người trong làng đi ngang đều biết đó là cây do một người lính gửi lại.
Hạt giống nhỏ bé đã sống lâu hơn người gieo nó.
Nó lớn lên cùng gia đình.
Mỗi mùa thay lá, nó lại nhắc mọi người về một ước mơ giản dị: trở về quê và trồng một cái cây.
Ước mơ ấy không được chính người lính thực hiện.
Nhưng có người khác đã làm thay anh.
Và thế là từ một vài hạt giống, một câu chuyện được truyền lại qua nhiều thế hệ.



