Bài viết

NGƯỜI LÍNH VÀ HUYỀN THOẠI VỀ NHỮNG THIÊN TÌNH SỬ.(1)

Quảng Trị19/01/2026XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG (XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cái nắng vàng ruộm của ngày đầu năm mới, chúng tôi tìm gặp cựu Đại tá - nhà thơ Lê Bá Cảnh, người dệt nên huyền thoại về những danh lam thắng cảnh nơi ông đặt dấu chân qua. Nhà thơ tiếp chúng tôi trong ngôi biệt thự Pháp cổ nằm trên triền dốc cao, nép mình bên rừng thông xanh ngắt, bên hồ Than Thở bảng lảng khói sương...

Dòng hồi ức của người lính đặc công.Lê Bá Cảnh sinh năm 1941, tại Lệ Thủy, Quảng Bình (nay là Quảng Trị). Ông nhập ngũ tháng 10/1963 khi đang là giáo sinh tại Trường Sư phạm Đồng Hới, học sĩ quan Lục quân. Ông ra trường tháng 10/1965, hàm Thiếu úy, chức vụ Trung đội trưởng Tiểu đoàn 53, Sư đoàn 324, phòng thủ biên giới Việt Lào.Từ tháng 5/1966 đến tháng 7/1969, ông làm Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 53, trực tiếp chỉ huy đánh các cứ điểm Cồn Tiên, Dốc Miếu, Khe Sanh, Cam Lộ, Đầu Mấu… Tháng 7/1969 ông được Quân khu cử đi học tại Trường Đặc công của Bộ Tư Lệnh 305. Khi ra trường giữ chức vụ Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 16 đặc công cơ động, hành quân từ Sơn Tây vào bổ sung cho Quân khu 5.Theo dòng hồi ức ông nhớ lại. Khi đó xe đưa quân đến Bến Hải, giới tuyến ngăn hai miền Nam Bắc, thì cả tiểu đoàn xuống hành quân đi bộ, vượt núi rừng Trường Sơn gần tháng trời mới vào đến Trà My, Quảng Ngãi. Để thêm vững bước trên hành trình gian khổ, ông sáng tác thơ, vừa ghi chép nhật ký cho mình vừa để động viên chiến sĩ. Và những vần thơ ấy đã trở thành món ăn tinh thần cho cả tiểu đoàn trong chặng đường cam go ác liệt. "Ba lô bám chặt trên lưng/ Vẹt mòn đá núi bàn chân dạn dày/ Vai mang súng, tay bám cây/ Quân đi bạt gió lung lay núi ngàn"…Tại Quân khu 5, Lê Bá Cảnh làm Trợ lý phòng Đặc công. Năm 1970 ông được bổ nhiệm làm Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn Đặc công 403, chỉ huy đánh chi khu Thượng Đức, quận lỵ Ba Tơ, rồi chỉ huy Tiểu đoàn Đặc Công 405 đánh kho đạn Đèo Son, kho xăng Ghềnh Ráng, kho xăng Phú Hòa. Năm 1973 chỉ huy tiểu đoàn Đặc công 406 đánh quận lỵ Tam Quan, Bồng Sơn, Thiết Đính…Người lính già với mái tóc trắng như cước nói về tháng ngày khói lửa đã qua bằng chất giọng hào sảng. Ông kể về trận đánh kho đạn Đèo Son và những trận đánh khác, trận nào cũng khốc liệt, có hy sinh có mất mát, nhưng ai cũng hừng hực khí thế, đồng lòng quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh…Khi đất nước thống nhất, Lê Bá Cảnh được điều ra Bắc với quân hàm Đại úy, làm Trợ lý tác chiến Sư đoàn 316, Quân khu 4. Tháng 9/1976 ông làm Tham mưu trưởng Trung đoàn 148, Sư đoàn 316, được Quân khu cử đi học ở Học viện Lục quân. Sau khi tốt nghiệp ông ở lại làm cán bộ nghiên cứu của Học viện và sinh sống tại cao nguyên Đà Lạt. Đến tháng 1/1990 vì lý do cá nhân, ông nghỉ hưu sớm với quân hàm Đại tá.Huyền thoại về những thiên tình sửLê Bá Cảnh làm thơ từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Thơ ca đến với ông tự nhiên như hơi thở. Ông tâm sự, có lẽ do ban đầu ông học ngành Sư phạm, lại yêu văn chương từ bé nên chữ nghĩa cứ ngấm dần vào người rồi xuất thành thơ. Ông kể, lúc hành quân vượt Trường Sơn gian khổ là vậy mà ông vẫn mang một ba lô sách vở bên mình, để những khi ngồi nghỉ, ông lại giở ra đọc.Đến nay Lê Bá Cảnh đã phát hành 16 tập thơ, với số lượng 18.500 bản, gồm nhiều chủ đề, như "Giọt mưa xứ lạnh", "Màu hoa đất Việt", "Tiếng chim từ quy", "Không thể chờ xuân"… Nhưng có lẽ dấu ấn đậm nét mà nhà thơ Lê Bá Cảnh để lại trong lòng độc giả là huyền thoại về những danh lam thắng cảnh, từ vùng đất Lâm Đồng nơi ông sinh sống đến người "láng giềng" Khánh Hòa, rồi Quảng Bình quê hương ông.Bằng trí tưởng tượng phong phú cùng tài năng ngôn ngữ của mình, nhà thơ đã xây dựng những thiên tình sử gắn với các địa danh, thổi hồn vào sông núi để mỗi hòn đá, dòng sông, hang động, cỏ cây đều lung linh sắc màu huyền ảo...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH VÀ HUYỀN THOẠI VỀ NHỮNG THIÊN TÌNH SỬ.(1) | Câu chuyện thời hoa lửa