Cựu chiến binh

Người lính và ký ức không quên

Mỗi lần nghe những vần thơ hào hùng này của nhà thơ Tố Hữu vang lên trên loa phát thanh của trường nhân ngày kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ (07/5/1954 - 07/5/2026), lòng em lại trào dâng một niềm tự hào khó tả. Năm nay, đất nước ta long trọng kỷ niệm 72 năm ngày chiến thắng lừng lẫy năm châu ấy. Nhưng đối với ông nội của em – một cựu chiến binh bước ra từ khói lửa, ngày 7 tháng 5 còn là một ký ức thiêng liêng khác, ký ức về một thời tuổi trẻ kiên cường bảo vệ biên cương Tổ Quốc....

Tuyên Quang04/06/2026Trần Mai Ngọc (Trường TH Hợp Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Chín năm làm một Điện Biên Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng...”

Mỗi lần nghe những vần thơ hào hùng này của nhà thơ Tố Hữu vang lên trên loa phát thanh của trường nhân ngày kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ (07/5/1954 - 07/5/2026), lòng em lại trào dâng một niềm tự hào khó tả. Năm nay, đất nước ta long trọng kỷ niệm 72 năm ngày chiến thắng lừng lẫy năm châu ấy. Nhưng đối với ông nội của em – một cựu chiến binh bước ra từ khói lửa, ngày 7 tháng 5 còn là một ký ức thiêng liêng khác, ký ức về một thời tuổi trẻ kiên cường bảo vệ biên cương Tổ Quốc.

Tối hôm qua, ngồi bên hiên nhà mờ ảo ánh đèn, ông em là Phùng Quang Thái, thôn Đồng Diễn, xã Sơn Dương kể lại câu chuyện của ngày 7 tháng 5 năm 1981. Qua giọng kể trầm ấm nhưng đầy xúc động của ông, một thời hoa lửa gian khổ mà kiêu hùng hiện lên rõ mồn một trước mắt em.

Ông kể, ngày đó ông là chiến sĩ thuộc Tiểu đoàn 13 (D13), Sư đoàn 313, đóng quân tại xã Phương Tiến, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Tuyên (nay là Hà Giang). Đúng ngày 07/5/1981, quân Trung Quốc bất ngờ nổ súng tấn công, đánh chiếm một số điểm cao của ta tại Lao Chải. Ngay lập tức, toàn đơn vị của ông nhận lệnh báo động khẩn cấp, cấm trại 100% quân số để sẵn sàng chiến đấu.

Khoảng 9 giờ sáng hôm đó, những tiếng rít xé lòng dội lên, pháo binh giặc bắn dồn dập vào khu vực Cầu Chéo. Lúc ấy, ông cùng hai người đồng đội thân thiết là bác Phùng Tiến Bình (biệt danh là Bình Mán) và bác Nguyễn Văn Lợi (biệt danh là Lợi Điếc) đang đi làm nhiệm vụ tăng gia ở bên kia bờ sông Lô. Nghe tiếng pháo nổ rung trời chuyển đất, dù chưa có lệnh triệu hồi, nhưng bằng tinh thần trách nhiệm của người lính, ba anh em ông lập tức hô nhau gom hết đồ đạc, vác theo súng đạn rồi lao ra sông, chèo thuyền vượt dòng nước xiết để tìm đường về đơn vị.

Khi về đến nơi, không khí căng thẳng bao trùm. Đại đội trưởng đang đi họp khẩn trên Tiểu đoàn, ở nhà chỉ còn Chính trị viên Nguyễn Kim Thành đôn đốc anh em vào vị trí. Ông cười bảo em:

"Cháu biết không, đó là lần đầu tiên trong đời ông và đồng đội nghe thấy tiếng pháo nổ thật sát sườn như vậy. Giữa ranh giới sinh tử, những người lính trẻ mười chín, đôi mươi không tránh khỏi sợ hãi. Có vài chú trong đại đội hoảng quá, chạy ào ra bờ ruộng để trốn. Chính trị viên phải quát thật to, ra lệnh nghiêm khắc thì anh em mới sực tỉnh, dũng cảm quay trở lại đội ngũ."

Câu chuyện nhỏ ấy của ông làm em vừa hồi hộp, vừa khâm phục. Trận chiến năm xưa đã lùi xa 45 năm, ông của em may mắn được trở về với gia đình, nhưng những người đồng đội cùng vào sinh ra tử với ông thì mỗi người một số phận. Ông trầm ngâm kể về bác Bình bây giờ ở xã Tân Thanh đau yếu liên miên; bác Lợi ở Sơn Dương thì tai đã "điếc lòi" do ảnh hưởng của bom đạn năm xưa. Sức khỏe yếu nên hai bác chẳng mấy khi đi họp mặt đồng đội được, khiến ông mỗi lần nhắc đến lại rơm rớm nước mắt vì thương nhớ.

Kết thúc câu chuyện, ông nhắn nhủ em phải cố gắng học tập thật tốt dưới mái trường Tiểu học Hợp Thành thân yêu, vì hòa bình ngày hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao thế hệ đi trước.

Em tự hào về ông, tự hào về những người lính D13 anh hùng. Câu chuyện "thời hoa lửa" của ông sẽ là hành trang, là động lực để một học sinh như em luôn nỗ lực, xứng đáng là cháu ngoan Bác Hồ, tiếp bước cha anh xây dựng đất nước mai sau!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn