Người lính và lá cờ trên đỉnh đồi
Người lính và lá cờ trên đỉnh đồi
Lê Văn Thành quê ở Quảng Trị. Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của anh được giao nhiệm vụ giữ một vị trí cao trên đồi.
Lá cờ của đơn vị được dựng ở đó như biểu tượng tinh thần của những người lính.
Khi tình hình trở nên khó khăn, lá cờ bị hư hỏng.
Thành cùng đồng đội quyết tâm giữ vị trí.
Anh nói:
“Còn người thì còn cờ. Còn cờ thì còn niềm tin.”
Sau nhiều giờ, đơn vị vẫn giữ vững trận địa.
Khi tình hình ổn định, Thành cùng đồng đội dựng lại lá cờ.
Những người lính nhìn lá cờ bay trong gió mà ai cũng lặng đi.
Sau ngày hòa bình, Thành trở về quê.
Mỗi dịp lễ, anh thường đưa các cháu nhỏ đến sân trường nhìn lá cờ Tổ quốc.
Anh kể:
“Ngày trước, chúng tôi chiến đấu để lá cờ này được tung bay trên một đất nước hòa bình.”
Thành không nói về những gian khổ của mình.
Anh chỉ mong thế hệ sau hiểu giá trị của hai chữ “bình yên”.
Với anh, lá cờ năm xưa không chỉ là biểu tượng của một đơn vị, mà còn là niềm tin mà cả thế hệ đã gửi lại cho tương lai.



