Cựu chiến binh

Người lính và lá thư không gửi

Trong những năm dài công tác, bác Lê Văn Sỹ từng nhiều lần viết thư về nhà nhưng không gửi. Có những lá thư nằm mãi trong ba lô, theo bác qua nhiều chiến trường. Đó là những dòng chữ chưa kịp gửi, nhưng chất chứa cả một đời lính. Một câu chuyện rất riêng, rất lặng.

Thanh Hóa28/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Sỹ kể, thời đó viết thư là cách duy nhất để nói với gia đình rằng mình vẫn còn sống. Nhưng có những lá thư, viết xong rồi, bác lại gấp lại, cất vào ba lô.

“Không phải không nhớ,” bác nói, “mà sợ người ở nhà lo.”

Trong một lá thư viết giữa rừng, bác kể về cơn sốt rét vừa qua, về đồng đội hy sinh trong một lần hành quân. Viết xong, bác đọc lại rồi lặng lẽ xé đi.

Có lần, khi ba lô bị ướt vì mưa, những lá thư nhòe mực. Bác gom lại, đốt đi trong bếp dã chiến. Ngọn lửa nhỏ bập bùng, mang theo những lời chưa nói.

“Người lính quen giữ trong lòng,” bác chậm rãi. “Nói ra chưa chắc nhẹ hơn.”

Sau này, khi đã rời quân ngũ, bác mới kể cho gia đình nghe về những lá thư ấy. Không ai trách, chỉ lặng im. Bởi ai cũng hiểu, đó là cách người lính giữ bình yên cho người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính và lá thư không gửi | Câu chuyện thời hoa lửa