Người lính và lời hẹn với đồng đội
Trong đơn vị của Nguyễn Văn Tấn có một nhóm bạn thân. Trước mỗi nhiệm vụ, họ thường động viên nhau:
“Sau này hòa bình, nhất định phải gặp lại.”
Chiến tranh kết thúc. Người trở về quê, người đi làm xa, người tiếp tục công tác trong quân đội.
Hơn 30 năm sau, những người còn liên lạc được tổ chức một cuộc gặp.
Họ ngồi bên nhau, mái tóc đã bạc, kể về những ngày tuổi trẻ.
Có người cười, có người rơi nước mắt khi nhắc đến những đồng đội không còn.
Ông Tấn nói:
“Chúng tôi gặp lại nhau không phải để kể công. Chúng tôi gặp để nhớ rằng đã từng có một thế hệ cùng nhau đi qua những năm tháng rất đặc biệt.”
Cuộc gặp trở thành lời hẹn được thực hiện sau hàng chục năm.
Và tình đồng đội, dù thời gian trôi qua, vẫn nguyên vẹn.



