NGƯỜI LÍNH VÀ LỜI HẸN VỚI MẸ
Trước ngày nhập ngũ, ông Trần Văn Bình hứa với mẹ rằng sẽ trở về. Lời hứa ấy trở thành động lực để ông vượt qua nhiều năm chiến đấu. Khi hòa bình lập lại, ông trở về với mái tóc đã thay đổi nhưng vẫn giữ nguyên tình yêu dành cho người mẹ.
Đêm trước ngày lên đường, Trần Văn Bình ngồi rất lâu bên mẹ. Không ai nói nhiều. Người mẹ chỉ hỏi con có sợ không.
Bình trả lời: “Con đi rồi con sẽ về”.
Câu nói ấy sau này trở thành lời hứa ông luôn mang theo.
Những năm chiến tranh, ông không biết mình sẽ trở về vào ngày nào. Có những trận đánh ác liệt, có những lúc tưởng như không thể vượt qua. Nhưng mỗi khi nghĩ đến mẹ, ông lại tự nhủ phải cố gắng sống.
Ông từng nhận được thư nhà, trong đó mẹ viết rằng mọi người ở quê vẫn bình an. Bà không kể những khó khăn của gia đình vì sợ con trai lo lắng.
Sau nhiều năm, ngày hòa bình đến. Ông Bình trở về. Người mẹ đã già đi rất nhiều nhưng vẫn đứng trước cửa chờ con.
Khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng lời hứa năm xưa đã được thực hiện.
Sau này, ông lập gia đình và sinh sống tại phường Hồng Bàng. Mỗi khi kể về chiến tranh, ông ít nói về những chiến công mà thường nhắc về gia đình và đồng đội.
Ông cho rằng điều quý giá nhất sau chiến tranh không phải là những danh hiệu mà là được sống trong hòa bình, được nhìn thấy con cháu trưởng thành.


