Người lính và mảnh khăn tay của người mẹ
Trong ba lô của người lính, có những thứ không có giá trị sử dụng, nhưng lại có giá trị tinh thần rất lớn.
Với tôi, đó là một mảnh khăn tay cũ của mẹ.
Trước ngày nhập ngũ, mẹ tôi lặng lẽ khâu vào túi áo tôi một mảnh khăn nhỏ.
Bà không nói nhiều.
Chỉ bảo:
“Lau mồ hôi, giữ sức mà đi.”
Mảnh khăn ấy theo tôi suốt những năm ở Trường Sơn.
Nó đã bạc màu, sờn mép, nhưng chưa bao giờ tôi bỏ lại.
Có những ngày hành quân giữa nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm áo.
Tôi lấy khăn ra lau mặt, thấy như còn hơi ấm của mẹ đâu đó.
Năm 1972, trong một trận hành quân gấp, đơn vị tôi phải vượt qua một đoạn rừng bị bom phá nát.
Đất đá lởm chởm, khói bụi mù mịt.
Tôi vấp ngã, ba lô bật tung.
Đồ đạc rơi vãi khắp nơi.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, điều đầu tiên tôi tìm không phải súng, không phải lương khô.
Mà là mảnh khăn tay của mẹ.
Tôi bò trên đất, lật từng mảnh đồ đạc.
Tim đập mạnh đến mức tưởng như không thở nổi.
Cuối cùng tôi thấy nó nằm dưới một lớp đất mỏng.
Không rách.
Chỉ bám đầy bụi.
Tôi cầm lên, lau vội rồi nhét lại vào túi áo ngực.
Một đồng đội nhìn tôi rồi hỏi:
“Có gì quan trọng vậy?”
Tôi đáp rất khẽ:
“Mẹ gửi.”
Cậu ấy im lặng không hỏi thêm.
Chiến tranh có nhiều điều không cần giải thích.
Một mảnh khăn nhỏ thôi cũng đủ để giữ một người lính đứng vững giữa bom đạn.
Có những đêm nằm võng giữa rừng, tôi lấy khăn ra cầm trong tay rồi ngủ.
Như thể mẹ vẫn đang ở rất gần.
Sau này, có lần bị sốt rét, tôi mê man nhiều ngày.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mảnh khăn vẫn nằm trong túi áo.
Không ai lấy đi.
Không ai làm mất.
Tôi chỉ biết nắm chặt nó mà không nói được lời nào.
Ngày hòa bình, tôi trở về nhà.
Mẹ đã già đi nhiều.
Tôi lấy mảnh khăn ra đặt lên tay bà.
Bà nhìn rất lâu rồi quay mặt đi.
Tôi không hỏi.
Bà cũng không nói.
Chỉ biết rằng, có những thứ không cần lời để hiểu.
Bây giờ, mảnh khăn ấy vẫn nằm trong chiếc hộp gỗ cùng những kỷ vật khác của đời lính.
Mỗi lần nhìn lại, tôi lại nhớ những năm tháng Trường Sơn khói lửa, nơi một mảnh khăn nhỏ đã trở thành sợi dây nối tôi với gia đình, với mẹ, và với một thời tuổi trẻ không bao giờ quay lại.



