Người lính và mùa mưa rừng
Mùa mưa rừng năm ấy kéo dài cả tháng. Đơn vị chúng tôi phải hành quân qua những con đường trơn trượt, bùn đất dính đầy chân, áo quần ướt sũng.
Lần đầu tiên, tôi sợ hãi. Không phải vì mưa, mà vì sợ mình không vượt qua được thử thách. Đồng đội nhìn tôi, vỗ vai và cười:
“Đi cùng nhau, không ai bỏ lại đâu.”
Lời ấy như tiếp thêm sức mạnh. Chúng tôi đi xuyên rừng, vừa lội bùn vừa ngắm những dòng suối chảy xiết. Có hôm mưa nặng hạt, nước dâng ngang ngực, phải bám vào dây leo để qua. Lạnh thấu xương, mệt rã rời, nhưng không ai than vãn.
Những đêm mưa, chúng tôi ngồi quanh bếp lửa nhỏ, hong quần áo và chia nhau từng lát bánh mì. Mùi bùn, mùi mưa, mùi khói bếp, tất cả hòa lại thành ký ức tuổi trẻ khó quên.
Ngày xuất ngũ, tôi vẫn nhớ từng hạt mưa rừng năm ấy, nhớ những đồng đội đã cùng tôi vượt qua bùn đất, lạnh giá và mệt nhọc. Đó là nơi tôi hiểu giá trị của tình đồng đội và sức mạnh của ý chí.
Tôi là Lê Văn Hùng, sinh năm 1963, nhập ngũ năm 1982. Mưa rừng năm ấy đã tôi luyện tôi, và ký ức ấy theo tôi suốt đời.


