NGƯỜI LÍNH VÀ MÙA SEN
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một người lính quê ở vùng có rất nhiều hồ sen.
Mỗi mùa hè, anh đều nhớ mùi sen quê nhà.
Anh từng nói với đồng đội:
“Bao giờ về, tôi sẽ đưa mọi người đi hái sen.”
Bạn bè cười:
“Nhớ giữ lời nhé.”
Anh gật đầu.
Nhưng lời hẹn không thành.
Sau này, một người bạn trở về quê của anh.
Đúng mùa sen nở.
Ông tìm đến gia đình và kể về lời hẹn năm xưa.
Người mẹ nghe xong, cười:
“Nó thích sen từ nhỏ.”
Bà dẫn người bạn ra hồ.
Sen nở đầy mặt nước.
Người bạn đứng rất lâu.
Ông hái một bông sen rồi đặt lên bàn thờ người bạn.
“Cậu từng muốn đưa chúng tôi đi xem.”
Ông nói.
Người mẹ nhìn bông sen rồi mỉm cười.
“Bây giờ coi như nó đã đưa cháu về đây.”
Câu chuyện kết thúc rất nhẹ nhàng.
Không có điều gì lớn lao.
Chỉ có một lời hẹn với mùa sen.
Nhưng chính những lời hẹn giản dị như thế khiến người ta hiểu rằng những người trẻ trong thời chiến cũng từng có những ước mơ rất bình thường.
Họ muốn trở về.
Muốn gặp bạn bè.
Muốn đi chơi.
Muốn ngắm hoa.
Muốn sống một cuộc đời giản dị.
Và khi họ không thể trở về, những người ở lại đã thay họ giữ lấy những ước mơ ấy.



