Người lính và nắm đất quê nhà
Trước ngày nhập ngũ, một chiến sĩ lấy một nắm đất quê mình cho vào túi nhỏ.
Mẹ hỏi:
“Con mang đất làm gì?”
Anh nói:
“Để nhớ nhà.”
Chiếc túi đất ấy theo anh nhiều năm.
Mỗi khi nhớ quê, anh lại lấy ra nhìn.
Có lần chiếc túi bị rách.
Đất rơi mất một phần.
Anh buồn cả ngày.
Người đồng đội an ủi:
“Đất quê mình ở đâu chẳng là đất.”
Anh cười.
Nhưng vẫn cẩn thận buộc lại chiếc túi.
Sau chiến tranh, anh mang phần đất còn lại về đặt bên gốc cây trước nhà.
“Con đã mang nó đi, rồi lại mang nó về.”


