NGƯỜI LÍNH VÀ NGÀY ĐẦU ĐƯỢC VỀ PHÉP
Sau một thời gian dài xa nhà, ông Lê Văn Sơn được về phép. Đường về quê khiến ông háo hức như một đứa trẻ. Nhưng thời gian ở nhà rất ngắn, và ngày chia tay lại đến. Kỷ niệm ấy theo ông suốt nhiều năm sau.
Ngày được báo tin về phép, Lê Văn Sơn vui đến mức gần như không ngủ được.
Ông nghĩ đến mẹ, anh em và căn nhà quen thuộc.
Trên đường về, ông liên tục tưởng tượng cảnh gia đình đón mình.
Khi bước qua cánh cửa, ông thấy mẹ đứng đó. Không ai nói nhiều, chỉ ôm nhau.
Những ngày phép trôi qua rất nhanh.
Mẹ nấu những món ông thích. Anh em hỏi chuyện quân ngũ. Hàng xóm đến thăm.
Sơn cố gắng không kể những điều khó khăn vì không muốn gia đình lo.
Đến ngày trở lại đơn vị, ông bước ra khỏi nhà với tâm trạng nặng trĩu.
Mẹ đứng nhìn theo.
Ông nói đó là một trong những lần chia tay khó khăn nhất.
Sau này, ông mới hiểu vì sao người lính luôn mong thư nhà.
Hiện ông Sơn sống tại phường Hồng Bàng. Mỗi khi kể về ngày phép năm xưa, ông vẫn xúc động.
Ông nói: “Một ngày bình thường bên gia đình khi ấy quý hơn rất nhiều thứ.”



