Người lính và ngày trở về
Người lính và ngày trở về
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, khi chiến dịch Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn quyết định, đoàn quân giải phóng tiến nhanh về Sài Gòn.
Trong hàng ngũ ấy có một người lính trẻ.
Anh đã rời quê từ nhiều năm trước.
Từng đi qua rừng sâu, từng vượt qua bom đạn.
Bạn bè, đồng đội… có người đã nằm lại dọc đường hành quân.
Nhưng anh vẫn đi tiếp.
Bởi phía trước là ngày thống nhất.
Sáng 30/04, khi đơn vị tiến vào trung tâm thành phố, anh vẫn nghĩ rằng đây chỉ là một trận đánh như bao trận khác.
Cho đến khi…
Tin chiến thắng vang lên.
Không còn tiếng súng.
Không còn mệnh lệnh xung phong.
Chỉ còn sự im lặng… đến lạ.
Anh đứng giữa đường phố Sài Gòn, nhìn dòng người ùa ra, cờ bay khắp nơi.
Có người cười.
Có người khóc.
Có người chạy đến nắm tay anh, như gặp lại người thân.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không phải cầm súng trong tay.
Anh nhìn lại mình.
Bộ quân phục đã sờn.
Đôi dép đã mòn.
Nhưng trong lòng… nhẹ đi rất nhiều.
Chiều hôm đó, anh ngồi viết vội một lá thư về quê:
“Chiến tranh kết thúc rồi mẹ ạ…
Con sắp được về.”
Không có những lời lớn lao.
Chỉ một câu đơn giản…
nhưng chứa đựng cả một hành trình dài.
Ngày anh trở về, con đường làng vẫn vậy.
Người mẹ đứng ở đầu ngõ, như bao năm vẫn đứng.
Khi nhìn thấy con, bà không nói gì.
Chỉ ôm chặt.
Một cái ôm…
kết thúc những năm tháng chiến tranh.
Có những người lính đi qua chiến tranh…
không chỉ để chiến thắng,
mà để được trở về.



