Người lính và những bước chân trên Trường Sơn
Năm 1960, khi đất nước còn chia cắt, chàng trai Nguyễn Văn Khiển rời quê Nam Định lên đường nhập ngũ.

Năm 1960, khi đất nước còn chia cắt, chàng trai Nguyễn Văn Khiển rời quê Nam Định lên đường nhập ngũ.
Ngày ấy, ông còn rất trẻ. Phía trước là một cuộc đời dài, có gia đình, có những ước mơ riêng. Nhưng khi Tổ quốc cần, ông cùng bao thanh niên khác đã khoác lên mình màu xanh áo lính.
Sáu năm sau, ông lên đường vào chiến trường miền Nam.
Những năm tháng ấy, hành quân không giống những chuyến đi của tuổi trẻ hôm nay. Người lính phải đi bộ qua những cung đường rừng núi, mang theo tư trang và vũ khí nặng trên vai. Có những ngày mưa rừng kéo dài, có những đêm ngủ giữa rừng sâu. Không điện thoại, không internet, nhiều khi một mệnh lệnh cũng phải truyền đi bằng chính đôi chân của người liên lạc.
Nhưng điều khiến người lính bước tiếp không chỉ là sức khỏe.
Đó là niềm tin.
Ông từng nói điều giúp mình và đồng đội vượt qua những năm tháng khắc nghiệt chính là ý chí và niềm tin.
Có những người ra đi rồi không trở về.
Có những đơn vị sau một thời gian chiến đấu chỉ còn lại một phần quân số.
Nhưng những người còn lại vẫn tiếp tục bước đi.
Bởi phía sau họ là quê hương, là gia đình, là những người dân đang chờ ngày đất nước hòa bình.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Nhưng với ông Khiển, cuộc đời người lính chưa dừng lại. Ông tiếp tục công tác, tham gia hoạt động xã hội và làm công tác truyền thống.
Hôm nay, khi nhìn những con đường bình yên, những ngôi trường đầy tiếng trẻ em, ông hiểu rằng những bước chân của thế hệ mình năm xưa đã góp phần tạo nên cuộc sống hôm nay.
Điều đáng nhớ nhất của câu chuyện:
Thế hệ trẻ hôm nay không cần đi qua những con đường Trường Sơn như cha anh. Nhưng chúng ta vẫn có một “con đường” của riêng mình: học tập, lao động, sống có trách nhiệm và góp sức xây dựng quê hương.



