Người lính và những chặng đường hành quân
Trong những năm tháng quân ngũ, có lẽ điều Lò Minh Tối nhớ nhất không phải là những ngày tháng gian khổ, mà là những chặng đường hành quân bên đồng đội.
Có những hôm đường đi quanh co giữa núi rừng, một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Ba lô trên vai nặng trĩu, đôi chân mỏi nhừ, nhưng chẳng ai bỏ lại phía sau.
Người đi trước động viên người đi sau.
Ai mệt thì cả tổ cùng nghỉ. Ai thiếu nước thì san sẻ từng ngụm. Một miếng lương khô được bẻ đôi, đôi khi chẳng đủ no nhưng lại đủ để người lính cảm nhận được tình đồng đội.
Lò Minh Tối vốn là người ít nói. Nhưng trong những ngày tháng ấy, ông dần trở thành người luôn để ý đến đồng đội. Thấy ai mệt, ông tìm cách giúp. Thấy ai gặp khó khăn, ông không ngần ngại chia sẻ phần của mình.
Có những đêm hành quân trong im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân nối tiếp nhau. Bầu trời phía trên đầy sao, còn dưới chân là con đường dài chưa biết bao giờ mới tới.
Trong khoảnh khắc ấy, người lính thường nhớ về quê nhà.
Lò Minh Tối nhớ thôn Bản Đồn, nhớ những con đường thân thuộc, nhớ tiếng nói của người thân và những mùa nương rẫy. Nhưng nỗi nhớ quê không khiến ông chùn bước. Ngược lại, nó trở thành động lực để ông cố gắng.
Ông từng nghĩ rất giản dị: quê hương ở phía sau, đồng đội ở bên cạnh, nhiệm vụ ở phía trước.
Và cứ thế, người lính Lò Minh Tối bước tiếp qua những chặng đường dài của tuổi trẻ.



