Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính và những cung đường lửa

Sau huấn luyện, ông được phân công làm lính lái xe tải vận chuyển đạn dược trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của ông không phải lúc nào cũng trực tiếp cầm súng đánh giáp lá cà, nhưng mỗi chuyến xe chở đạn ra tiền tuyến đều là một lần đối mặt với hiểm nguy.

Hưng Yên24/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính và những cung đường lửa

Sinh năm 1950 tại Hưng Yên, CCB Nguyễn Huy Hoàng nhập ngũ khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Sau huấn luyện, ông được phân công làm lính lái xe tải vận chuyển đạn dược trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của ông không phải lúc nào cũng trực tiếp cầm súng đánh giáp lá cà, nhưng mỗi chuyến xe chở đạn ra tiền tuyến đều là một lần đối mặt với hiểm nguy.

Đường Trường Sơn khi ấy không phải là một con đường theo nghĩa thông thường. Đó là những cung đường xuyên qua rừng núi, đèo dốc, suối sâu và những khu vực thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.

Những người lính lái xe thường xuất phát khi trời tối.

Xe phải chạy trong điều kiện hạn chế ánh sáng, giữ khoảng cách với nhau và luôn sẵn sàng đối phó với máy bay địch.

Hàng trên xe là đạn dược – phía trước là chiến trường.

Vì vậy, mỗi chuyến xe đều mang theo một trách nhiệm đặc biệt.

Trận đánh giữa cung đường Trường Sơn

Một trong những ký ức ác liệt nhất mà ông Hoàng không thể quên là những lần đoàn xe bị máy bay Mỹ phát hiện và đánh phá trên tuyến đường Trường Sơn.

Có lần, đoàn xe vừa vượt qua một cung đường hiểm trở thì tiếng máy bay từ trên cao vọng xuống.

Chưa kịp tìm nơi trú ẩn, bom đã trút xuống.

Mặt đất rung chuyển.

Cây rừng đổ rạp.

Đất đá văng tung tóe.

Một chiếc xe trong đoàn trúng bom, bốc cháy dữ dội. Những người lính lập tức tản ra tìm vị trí tránh bom, đồng thời tìm cách cứu người và bảo vệ số hàng còn lại.

Ông Hoàng vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy: giữa tiếng máy bay, tiếng bom nổ và khói lửa mù mịt, những người lính lái xe không bỏ xe, không bỏ hàng.

Bởi họ hiểu rằng số đạn trên xe đang được chờ ở phía trước.

Sau khi máy bay rút, những người còn lại nhanh chóng khắc phục hậu quả. Xe hỏng được sửa chữa tạm thời. Hàng hóa được chuyển sang phương tiện khác.

Rồi đoàn xe lại tiếp tục lên đường.

Không ai biết chuyến đi tiếp theo có trở thành chuyến đi cuối cùng hay không.

“Xe có thể cháy, nhưng đạn phải đến tiền tuyến”

Trong những năm tháng trên Trường Sơn, ông Hoàng đã nhiều lần chứng kiến cảnh bom đạn phá hỏng đường, cầu và phương tiện.

Có những đoạn đường vừa được san lấp hôm trước thì hôm sau đã bị bom đánh nát.

Có những chiếc xe phải nằm lại giữa rừng.

Có những người lính lái xe đã hy sinh ngay bên vô lăng.

Nhưng sau mỗi trận đánh, tuyến đường lại được khôi phục.

Công binh mở đường.

Thanh niên xung phong san lấp hố bom.

Bộ đội vận tải sửa xe.

Và những người lái xe lại tiếp tục hành trình.

Ông Hoàng từng nói với đồng đội:

“Xe có thể hỏng, đường có thể bị đánh phá, nhưng hàng phải đến nơi. Phía trước đang cần đạn.”

Đó là suy nghĩ giản dị nhưng trở thành mệnh lệnh trong lòng những người lính vận tải Trường Sơn.

Những phút giây sinh tử

Có những đêm đoàn xe phải vượt qua những khu vực bị đánh phá liên tục.

Bom nổ trước mặt.

Khói bom phủ kín con đường.

Phía sau là những chiếc xe khác đang chờ.

Phía trước là đơn vị đang cần tiếp tế.

Người lái xe phải bình tĩnh điều khiển từng mét đường.

Một bên là vách núi.

Một bên là vực sâu.

Chỉ một cú đánh lái sai, cả người và xe có thể lao xuống vực.

Nhưng nguy hiểm nhất vẫn là những trận oanh kích bất ngờ.

Nhiều lần ông Hoàng phải cho xe dừng lại giữa rừng, tắt máy, chờ máy bay đi qua rồi tiếp tục chạy.

Có những chuyến xe phải chạy xuyên đêm.

Đến khi giao hàng xong, người lính mới biết mình đã đi qua một cung đường mà chỉ cần chậm một chút thôi, số phận có thể đã khác.

Những người đồng đội mãi mãi nằm lại

Điều khiến ông Hoàng day dứt nhất sau chiến tranh không phải những chiếc xe đã cháy, những con đường đã bị bom cày nát.

Đó là những người đồng đội không trở về.

Có người cùng quê Hưng Yên.

Có người từ Thái Bình, Nam Định, Hà Nam, Thanh Hóa…

Họ gặp nhau trên đường Trường Sơn, cùng chung một nhiệm vụ, cùng chia nhau từng bi đông nước và những phút nghỉ ngắn ngủi bên chiếc xe.

Rồi có người ra đi sau một trận bom.

Người còn sống lại tiếp tục nhiệm vụ.

Tên của những người đã hy sinh được đồng đội ghi nhớ trong lòng.

Trở về sau chiến tranh

Sau ngày đất nước thống nhất, CCB Nguyễn Huy Hoàng trở về quê Hưng Yên.

Những năm tháng lái xe trên Trường Sơn đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.

Ngày nay, những cung đường Trường Sơn năm xưa đã thay đổi. Những con đường mới rộng hơn, đẹp hơn, nối liền các vùng miền của đất nước.

Nhưng với người lính năm nào, mỗi lần nhắc đến Trường Sơn, ông vẫn nhớ tiếng động cơ giữa rừng đêm, nhớ ánh pháo sáng trên bầu trời và nhớ những người đồng đội đã nằm lại.

Ông tâm sự:

“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, chỉ nghĩ làm sao đưa được đạn đến cho bộ đội phía trước. Bây giờ nhìn lại mới thấy, mỗi chuyến xe là một lần đi giữa ranh giới sống và chết. Chúng tôi may mắn trở về, còn nhiều đồng đội thì mãi mãi nằm lại trên con đường Trường Sơn.”

Hoa lửa trên con đường huyền thoại

Đường Trường Sơn không chỉ được làm nên bởi những con đường, những cây cầu hay những đoàn xe.

Nó được làm nên bởi mồ hôi, máu và tuổi xuân của cả một thế hệ.

Trong dòng người ấy có những người lính lái xe như CCB Nguyễn Huy Hoàng – những người âm thầm đưa đạn, lương thực và hàng hóa vượt qua bom đạn để đến với chiến trường.

Họ có thể không phải là những người đứng ở tuyến đầu trong mỗi trận đánh, nhưng mỗi chuyến xe của họ đều góp phần tạo nên sức mạnh cho tiền tuyến.

Những bánh xe Trường Sơn năm xưa đã lăn qua bom đạn, qua những cung đường tử sinh và qua cả những năm tháng tuổi trẻ.

Để rồi hôm nay, khi đất nước hòa bình, ký ức ấy trở thành một “Hoa lửa” – câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng của những người lính đã góp phần làm nên ngày thống nhất.

“Trường Sơn đã đi qua chiến tranh, nhưng những người lính Trường Sơn thì không bao giờ quên những người đã nằm lại phía sau mỗi cung đường.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn