Người lính và những đêm không ngủ nơi đầu sóng
Những người từng sống và chiến đấu ở đảo Cồn Cỏ vẫn nhắc đến một cái tên: Thái Văn A – người lính có “đôi mắt không ngủ”. Đêm tháng 8/1963, khi biển lặng và ánh trăng phủ mờ mặt nước, một chiếc tàu biệt kích lợi dụng bóng mây lén tiếp cận đảo. Trong khi mọi thứ tưởng như yên bình, đôi mắt của Thái Văn A vẫn dõi theo từng chuyển động. Chính anh là người đầu tiên phát hiện và lập tức báo cáo chỉ huy, khiến tàu địch phải vội vàng bỏ chạy.
Một năm sau, trưa 8/8/1964, khi hai chiếc F.100 bất ngờ lao xuống từ hướng tây nam, anh lại là người nhìn thấy trước âm mưu. Báo động kịp thời của anh đã giúp pháo thủ ta sẵn sàng nhả đạn, bắn rơi chiếc máy bay đi đầu.
Ngày 11/3/1965 là trận chiến mà đồng đội không quên. Sáu máy bay phản lực địch lợi dụng ánh mặt trời để tấn công. Trong tích tắc, Thái Văn A đánh kẻng báo động, rồi vẫn kiên cường làm nhiệm vụ dù sau đó bị thương vì bom đánh trúng đài quan sát.
Những ngày từ 5/4 đến 29/4/1965, đảo Cồn Cỏ chìm trong khói bom. Có ngày địch thả 64 quả bom nổ chậm. Anh lặng lẽ ghi lại từng vị trí để công binh xử lý, bất chấp hiểm nguy.
Với tinh thần bền bỉ và trái tim dành trọn cho Tổ quốc, Thái Văn A được phong Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 1/1/1967 – phần thưởng cho một đời chiến đấu không lùi bước.
Thái Văn A – sinh 1942 tại Quảng Bình, nhập ngũ trẻ tuổi, trở thành quan sát viên đảo Cồn Cỏ, Anh hùng LLVTND năm 1967.



