Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH VÀ NHỮNG ĐÓA HOA BÊN DÒNG THẠCH HÃN

Quảng Trị27/08/2026Nguyễn Dũng (Đoàn UBND tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính trở lại dòng sông xưa

Trong câu chuyện về 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, có những người trở về mang theo những ký ức không thể nào quên về đồng đội. Lê Bá Dương là một trong những người như thế.

Năm 1972, ông là người lính trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Trong những ngày Thành cổ chìm trong bom đạn, hàng vạn lượt cán bộ, chiến sĩ phải vượt sông Thạch Hãn để vào trận địa. Nhiều người trong số họ đã không thể trở lại bờ.

Sông Thạch Hãn khi ấy không chỉ là một con sông. Nó trở thành tuyến đường vận chuyển người và vũ khí, đồng thời cũng là nơi chứng kiến sự hy sinh của biết bao người lính trẻ.

Những người còn sống phải tiếp tục chiến đấu. Họ không có thời gian để dừng lại quá lâu trước sự mất mát. Người đồng đội vừa nằm xuống, người khác lại phải tiếp tục nhiệm vụ.

Sau chiến tranh, Lê Bá Dương trở lại Quảng Trị. Ký ức về những người bạn chiến đấu năm xưa vẫn luôn day dứt trong ông. Đặc biệt, ông không quên những người đã hy sinh trên dòng Thạch Hãn nhưng chưa thể tìm được hài cốt.

Vào những dịp trở lại chiến trường cũ, ông thường mua hoa huệ rồi thuê thuyền đi trên sông Thạch Hãn. Ông thả hoa xuống dòng nước để tưởng nhớ đồng đội.

Hình ảnh ấy đã trở thành một câu chuyện rất xúc động về tình đồng đội. Không có bia mộ riêng cho từng người dưới lòng sông, những bông hoa trắng trở thành nén nhang gửi tới những người đã hy sinh.

Từ nỗi nhớ ấy, Lê Bá Dương viết những câu thơ nổi tiếng:

“Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”

Những câu thơ ngắn nhưng chứa đựng tình cảm sâu nặng của người lính đối với đồng đội. Bởi với những người từng chiến đấu ở Thành cổ, mỗi khúc sông, mỗi bờ đất Quảng Trị đều có thể gắn với một người bạn đã hy sinh.

Cuộc chiến bảo vệ Thành cổ kéo dài từ 28/6 đến 16/9/1972. Trong 81 ngày đêm, quân và dân ta phải đối mặt với sức mạnh bom pháo cực lớn. Nhiều chốt quan trọng như Long Quang, Long Hưng, Trí Bưu, Cầu Ga và Thành cổ trở thành những điểm chiến đấu vô cùng ác liệt.

Nhưng chiến tranh rồi cũng kết thúc. Những người lính trở về với cuộc sống đời thường, còn những người đã hy sinh thì mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị.

Hơn nửa thế kỷ sau, dòng Thạch Hãn vẫn chảy. Những bông hoa trắng được thả xuống sông không chỉ để tưởng nhớ một người, mà là tưởng nhớ cả một thế hệ đã nằm lại vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Câu chuyện của Lê Bá Dương cho thấy chiến tranh có thể kết thúc, nhưng tình đồng đội của những người lính thì không bao giờ mất. Những đóa hoa bên dòng Thạch Hãn hôm nay chính là lời tri ân gửi tới những người đã hóa thân vào đất, vào nước để đất nước được hòa bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn