Cựu chiến binh

Người lính và những nén hương trên dòng Thạch Hãn

Lê Bá Dương là một trong những cựu chiến binh gắn bó sâu sắc với ký ức 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị. Trong những năm tháng chiến đấu, ông từng chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh trên chiến trường. Sau chiến tranh, ông trở lại Quảng Trị, thực hiện việc thả hoa, dâng hương tưởng niệm những người lính đã nằm lại. Hình ảnh những nén hương và những bông hoa trên dòng Thạch Hãn đã trở thành một biểu tượng xúc động về lòng tri ân.

Quảng Trị09/08/2026Xã Ngọk Bay (Đoàn xã Ngọk Bay)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Bá Dương sinh năm 1953 tại Thái Bình. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông cũng như nhiều thanh niên cùng thế hệ đã lên đường nhập ngũ.

Tuổi trẻ của ông gắn liền với quân đội và những năm tháng chiến đấu trên chiến trường.

Năm 1972, Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất.

Thành cổ Quảng Trị trở thành nơi diễn ra những trận chiến kéo dài 81 ngày đêm.

Trong những ngày ấy, Lê Bá Dương cùng đồng đội phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Bom pháo liên tục trút xuống.

Những người lính phải bám trụ trong những công sự tạm bợ, chiến đấu và tìm cách bảo vệ đồng đội.

Đặc biệt, sông Thạch Hãn trở thành một tuyến đường vô cùng quan trọng.

Nhưng dòng sông cũng chứng kiến sự hy sinh của rất nhiều người lính.

Có những người vượt sông để vào Thành cổ nhưng không bao giờ trở lại.

Có những người hy sinh ngay trên dòng nước.

Có những người được đồng đội đưa qua sông trong điều kiện bom pháo liên tục.

Lê Bá Dương đã chứng kiến những mất mát ấy.

Những người đồng đội từng chiến đấu bên cạnh ông lần lượt nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị.

Sau chiến tranh, ký ức về họ không bao giờ biến mất.

Một trong những việc làm khiến tên tuổi Lê Bá Dương được nhiều người biết đến là việc ông trở lại sông Thạch Hãn để tưởng niệm đồng đội.

Ông mua hoa, thắp hương và thả xuống dòng sông để gửi đến những người đã hy sinh.

Có những lần ông dùng chính những gì mình có để làm lễ tưởng niệm.

Đối với ông, đó không chỉ là một nghi thức.

Đó là lời hứa với những người đồng đội đã không thể trở về.

Mỗi bông hoa thả xuống dòng Thạch Hãn là một lời nhắc rằng những người đã hy sinh vẫn được nhớ đến.

Câu chuyện ấy dần trở thành một biểu tượng đẹp trong hoạt động tri ân tại Quảng Trị.

Ngày nay, mỗi dịp đến Quảng Trị, nhiều người thường thả hoa đăng trên sông Thạch Hãn để tưởng nhớ các liệt sĩ.

Hình ảnh những bông hoa trôi theo dòng nước đã trở thành một nét văn hóa tưởng niệm đặc biệt của vùng đất này.

Đằng sau hình ảnh ấy là câu chuyện về những người lính đã chiến đấu năm xưa.

Lê Bá Dương may mắn trở về sau chiến tranh, nhưng ông luôn mang theo ký ức về đồng đội.

Đối với ông, chiến tranh không kết thúc hoàn toàn vào ngày tiếng súng ngừng vang.

Nó còn tồn tại trong ký ức của những người sống sót.

Mỗi khi trở lại chiến trường cũ, những ký ức về đồng đội lại trở về.

Những người đã từng ngồi bên nhau.

Những người từng chia nhau từng ngụm nước.

Những người từng cùng nhau vượt qua bom pháo.

Và những người đã mãi mãi nằm lại.

Câu chuyện của Lê Bá Dương cho thấy một khía cạnh khác của chiến tranh: sự tri ân của những người còn sống đối với những người đã hy sinh.

Những người lính trở về không quên đồng đội.

Họ tìm cách đưa đồng đội trở về quê hương, tìm kiếm hài cốt và kể lại những câu chuyện về những người đã nằm xuống.

Ngày nay, sông Thạch Hãn không còn là dòng sông của chiến tranh.

Nó trở thành dòng sông của ký ức.

Những bông hoa được thả xuống mỗi mùa tri ân như gửi một lời nhắn đến những người đã hy sinh:

Các anh không bị lãng quên.

Lê Bá Dương là một trong những người góp phần giữ gìn ký ức ấy.

Lê Bá Dương – người lính trở về từ chiến trường Quảng Trị, nhưng dành phần đời còn lại để nhớ về những đồng đội đã nằm lại trên dòng Thạch Hãn và mảnh đất Thành cổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn