Người lính và những ngày tháng gian lao
Người lính và những ngày tháng gian lao
Trên vùng đất Cần Giuộc kiên cường, nơi mỗi dòng sông, bến nước đều mang trong mình những câu chuyện về một thời oanh liệt, có một người lính già vẫn lặng lẽ sống để làm “người giữ lửa” cho quá khứ. Đó là ông Nguyễn Văn Kiểm, một cựu chiến binh của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, người đã dành cả tuổi thanh xuân để chiến đấu và dành phần đời còn lại để tri ân những đồng đội đã nằm lại chiến trường. Câu chuyện của ông là một bài ca lay động về lòng quả cảm, sự mất mát và nghĩa tình thủy chung son sắt.
Ngược dòng thời gian về những năm tháng chiến tranh cục bộ khốc liệt, chàng thanh niên Nguyễn Văn Kiểm, sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để dấn thân vào nơi lằn ranh sinh tử. Dấu ấn hào hùng nhất đời ông gắn liền với 45 ngày đêm tử thủ tại khu vực Cầu Kinh vào năm 1967. Trong những ngày ấy, bầu trời Cầu Kinh mịt mù khói lửa bởi các đợt oanh tạc của máy bay và pháo binh Mỹ. Giữa làn mưa bom bão đạn, ông cùng đơn vị Đại đội 316 đã bám trụ kiên cường, biến niềm tin thành sức mạnh để bắn rơi máy bay, đánh chìm tàu địch, viết nên thiên sử vàng cho mảnh đất quê hương.
Chiến tranh không chỉ có tiếng súng mà còn thấm đẫm tình đồng chí thiêng liêng. Ông Kiểm vẫn thường kể lại kỷ niệm đầy xúc động khi chứng kiến người anh em Tám Nghĩa trúng đạn. Không màng đến tính mạng, ông lao vào cứu đồng đội để rồi chính mình cũng bị thương nặng ở tay trái. Khoảnh khắc bất ngờ gặp lại người đồng đội tưởng chừng đã hy sinh tại trạm y tế đã trở thành một ký ức đẹp đẽ, sưởi ấm tâm hồn người chiến sĩ giữa những ngày gian khổ nhất. Thế nhưng, cuộc đời người lính cũng chịu nhiều vết thương đau đớn. Năm 1970, ông đã vĩnh viễn mất đi cánh tay phải trong một trận đánh ác liệt. Trở về từ cõi chết với cơ thể không còn nguyên vẹn, ông Kiểm mang theo nỗi đau đáu về những người bạn trẻ tuổi đã ngã xuống khi chưa kịp thấy ngày toàn thắng.
Chính vì nỗi lòng ấy, khi đất nước hòa bình, người thương binh nặng này đã chọn một lối sống cao đẹp: tình nguyện chăm sóc Khu di tích Cầu Kinh. Từ khi khu di tích chưa hình thành, ông đã tự tay lập miếu thờ để khói hương cho bạn bè. Từ năm 2013 đến nay, bất kể nắng mưa, người ta luôn thấy ông lão cụt tay cần mẫn quét dọn, tỉ mỉ chăm sóc từng nhành cây, ngọn cỏ quanh các tấm bia liệt sĩ. Với ông, làm việc này không phải vì tiền bạc hay sự vinh danh, mà là niềm vui, là trách nhiệm của người sống đối với những linh hồn đã khuất.
Khi kể chuyện chiến đấu, đôi mắt ông Kiểm sáng rực khí thế hào hùng; nhưng khi nhắc đến tên những người đã ra đi, giọng ông bỗng chùng xuống, nghẹn ngào xúc động. Ông chính là biểu tượng sống động của tinh thần “tàn nhưng không phế”, là cầu nối giữa quá khứ vinh quang và hiện tại yên bình. Hình ảnh ông đứng bên dòng Cầu Kinh, khói nhang nghi ngút, đã nhắc nhở thế hệ trẻ về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”. Tấm gương của ông Nguyễn Văn Kiểm mãi là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc rằng: Hòa bình hôm nay được xây đắp từ máu xương, và lòng biết ơn chính là sợi dây bền chặt nhất nối liền các thế hệ Việt Nam.



