NGƯỜI LÍNH VÀ NHỮNG NGƯỜI MẸ
Trong chiến tranh, Nguyễn Văn Cường từng được nhiều người mẹ ở quê chăm sóc, động viên như con ruột. Những tình cảm ấy để lại trong ông lòng biết ơn sâu sắc. Sau này trở về, ông luôn nhắc con cháu phải biết trân trọng những người đã hy sinh thầm lặng.
Ông Nguyễn Văn Cường nhớ rằng trong những năm chiến tranh, người lính nhận được rất nhiều tình cảm từ nhân dân.
Có những người mẹ chưa từng biết tên ông nhưng vẫn coi ông như con.
Khi bộ đội đi qua, các mẹ cho nước uống, thức ăn và hỏi thăm sức khỏe.
Những điều ấy rất giản dị nhưng khiến người lính cảm động.
Cường luôn nhớ một người mẹ từng nói: “Các con cứ yên tâm làm nhiệm vụ.”
Câu nói ấy giúp ông cảm thấy mình không đơn độc.
Sau chiến tranh, ông trở về.
Nhưng ký ức về những người mẹ vẫn còn.
Hiện ông sống tại phường Hồng Bàng.
Ông thường nói với con cháu rằng trong chiến tranh, không chỉ người lính mới đóng góp.
Nhân dân cũng là một phần sức mạnh.
“Có những người mẹ không ra chiến trường nhưng đã gửi con mình cho đất nước.”


