NGƯỜI LÍNH VÀ NIỀM TIN VÀO NGÀY TOÀN THẮNG (3)
Từ ký ức chiến tranh của người ông – một cựu chiến binh từng sống, chiến đấu và vượt qua hiểm nguy trên tuyến đường Trường Sơn – bài viết khắc họa sức mạnh tinh thần to lớn của niềm tin vào ngày toàn thắng, thứ đã giúp người lính đứng vững giữa bom đạn và mất mát.
Giữa chiến tranh, khi bom đạn vây quanh và cái chết luôn cận kề, điều gì khiến người lính có thể tiếp tục bước đi? Ông em từng nói:
“Không phải vì không sợ, mà vì tin rằng rồi sẽ có ngày đất nước hòa bình.”
Niềm tin ấy, với người lính năm xưa, không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là điểm tựa tinh thần để họ tồn tại và chiến đấu qua từng ngày.
Ông em – Nguyễn Đức Tấng, sinh năm 1954, quê ở thôn Thọ Vân, xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên – đã sống trọn tuổi trẻ của mình trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Trên tuyến đường Trường Sơn, nơi bom đạn dội xuống không ngừng, niềm tin vào ngày toàn thắng chính là ánh sáng le lói nhưng bền bỉ dẫn đường cho người lính.
Ông kể rằng, có những ngày mọi thứ dường như sụp đổ. Đường vừa sửa xong lại bị bom đánh hỏng. Xe vừa qua an toàn, chuyến sau đã trúng bom. Đồng đội hôm qua còn ngồi bên nhau, hôm nay đã vĩnh viễn nằm lại. Trong hoàn cảnh ấy, nếu không có niềm tin, con người rất dễ gục ngã.
Nhưng người lính không cho phép mình tuyệt vọng. Bởi phía sau họ là Tổ quốc, là nhân dân, là gia đình đang chờ đợi. Và phía trước họ là một niềm tin giản dị nhưng mãnh liệt: rồi sẽ có ngày chiến tranh kết thúc.
Niềm tin ấy không phải lúc nào cũng rõ ràng. Có những lúc, giữa đêm rừng Trường Sơn, ông tự hỏi: “Liệu mình có còn sống để thấy ngày hòa bình không?” Câu hỏi ấy không có lời đáp. Nhưng ngay sau đó, ông lại tự nhủ: “Dù mình có thấy hay không, thì ngày ấy vẫn phải đến.”
Chính suy nghĩ ấy đã giúp người lính vượt qua nỗi sợ cá nhân. Họ không chiến đấu chỉ cho bản thân mình, mà cho cả tương lai của dân tộc. Mỗi chuyến xe đến được tiền tuyến, mỗi đoạn đường được thông suốt, đều là một bước tiến gần hơn đến ngày toàn thắng.
Ông kể rằng, trong đơn vị, không ai hô hào khẩu hiệu lớn lao. Niềm tin được nuôi dưỡng từ những điều rất nhỏ: từ tin thắng trận truyền về, từ lá thư ngắn ngủi của gia đình, từ ánh mắt quyết tâm của đồng đội. Những điều ấy cộng lại, trở thành sức mạnh tinh thần to lớn.
Có lần, sau một trận bom ác liệt, đơn vị ông chỉ còn lại chưa đến một nửa quân số. Ai cũng mệt mỏi, ai cũng đau đớn. Nhưng khi nhiệm vụ mới được giao, không ai chùn bước. Bởi họ tin rằng, nếu mình dừng lại, con đường sẽ bị đứt, và chiến thắng sẽ lùi xa thêm một ngày.
Niềm tin vào ngày toàn thắng không làm người lính quên đi mất mát. Trái lại, nó khiến họ càng trân trọng sự hi sinh của đồng đội. Mỗi người ngã xuống đều trở thành một lời nhắc nhở thầm lặng: những người còn sống phải tiếp tục đi đến cùng.
Trong chiến tranh, người lính không biết chính xác ngày toàn thắng là ngày nào. Nhưng họ tin rằng, ngày ấy chắc chắn sẽ đến, bởi lẽ một dân tộc đoàn kết, kiên cường thì không thể bị khuất phục mãi. Niềm tin ấy được xây dựng từ thực tế chiến đấu, từ ý chí của hàng triệu con người cùng chung một khát vọng.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tin chiến thắng lan về khắp mọi miền. Ông em lúc ấy đang ở xa quê, giữa bộn bề công việc hậu chiến. Khi nghe tin, ông không reo hò, không khóc. Ông chỉ lặng im rất lâu. Trong khoảnh khắc ấy, ông nghĩ đến những người đã không còn để chứng kiến ngày này.
Niềm tin mà người lính giữ suốt những năm tháng chiến tranh cuối cùng đã trở thành hiện thực. Nhưng cái giá phải trả cho niềm tin ấy là quá lớn. Chính vì vậy, ngày toàn thắng không chỉ là niềm vui, mà còn là ngày để nhớ, để tri ân và để tự nhắc mình sống xứng đáng.
Hôm nay, khi kể lại câu chuyện cho em nghe, ông không nói nhiều về chiến thắng. Ông nói nhiều hơn về niềm tin đã giúp ông và đồng đội đứng vững. Bởi theo ông, nếu không có niềm tin ấy, sẽ không có ngày hòa bình hôm nay.
Nghe ông kể, em hiểu rằng niềm tin vào ngày toàn thắng không chỉ thuộc về quá khứ. Nó còn là bài học cho thế hệ hôm nay: trong bất cứ hoàn cảnh nào, con người cũng cần có niềm tin để vượt qua khó khăn, thử thách.
Người lính năm xưa đã đi qua chiến tranh bằng niềm tin vào ngày toàn thắng. Thế hệ hôm nay, sống trong hòa bình, cần giữ gìn và tiếp nối niềm tin ấy bằng cách sống có trách nhiệm, biết trân trọng quá khứ và xây dựng tương lai.
Bởi hòa bình hôm nay chính là kết quả của một niềm tin đã được đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, máu xương và sinh mạng của biết bao con người như ông.


