Người lính và nồi cơm độn sắn
Năm 1972, ở mặt trận Quảng Trị, cả đơn vị của ông Đàm phải ăn cơm độn sắn suốt nhiều tháng. Mỗi ngày, anh nuôi chỉ có nồi gạo ít ỏi, phải trộn thêm sắn để đủ cho 50 con người. Một lần thiếu nguyên liệu, nồi cơm độn sắn chỉ đủ phần mỗi người một bát nhỏ. Đám lính trẻ ngồi quây quần bên bếp, vừa ăn vừa cười đùa: “Mai mốt hòa bình, tụi mình phải ăn một bữa thịt kho cho đã!” Ai cũng hứa hẹn đủ thứ, như thể chỉ cần nói ra là tương lai sẽ thành thật. Trong trận đánh hôm sau, nhiều người trong số họ
Năm 1972, ở mặt trận Quảng Trị, cả đơn vị của ông Đàm phải ăn cơm độn sắn suốt nhiều tháng. Mỗi ngày, anh nuôi chỉ có nồi gạo ít ỏi, phải trộn thêm sắn để đủ cho 50 con người.
Một lần thiếu nguyên liệu, nồi cơm độn sắn chỉ đủ phần mỗi người một bát nhỏ. Đám lính trẻ ngồi quây quần bên bếp, vừa ăn vừa cười đùa: “Mai mốt hòa bình, tụi mình phải ăn một bữa thịt kho cho đã!” Ai cũng hứa hẹn đủ thứ, như thể chỉ cần nói ra là tương lai sẽ thành thật.
Trong trận đánh hôm sau, nhiều người trong số họ không còn nữa. Khi nhớ lại, ông Đàm bảo: “Cái bát cơm nhỏ hôm đó lại là ký ức lớn nhất. Vì nó chứa mơ ước của những người không kịp trở về.”
Giờ mỗi khi ăn sắn, ông đều lặng đi vài giây—như thấy lại vòng lửa bếp và khuôn mặt anh em ngồi cạnh.



