Người lính và ổ bánh mì
Một buổi sáng mùa mưa, con đường nhỏ dẫn vào doanh trại phủ đầy bùn đất và nước đọng. Sau một đêm làm nhiệm vụ, người lính trẻ tên Thành lặng lẽ trở về đơn vị với vẻ mặt còn thấm mệt. Trong túi anh chỉ có một ổ bánh mì mua từ chiều hôm trước để ăn sáng. Cơn đói sau ca trực dài khiến bước chân anh nặng hơn, nhưng khi đi ngang qua một mái hiên cũ bên đường, Thành chợt dừng lại.
Dưới mái hiên ấy là một bà cụ gầy gò đang ôm chiếc giỏ vé số trống không. Bên cạnh bà là một cậu bé nhỏ tuổi, quần áo cũ sờn, đôi mắt mệt mỏi vì đói. Mưa vẫn rơi lất phất, gió lạnh khiến hai bà cháu co ro trong góc nhỏ. Thành bước đến nhẹ nhàng hỏi thăm. Bà cụ buồn bã kể rằng từ sáng đến giờ bà chưa bán được tờ vé số nào nên hai bà cháu vẫn chưa có gì ăn.
Nghe những lời ấy, Thành lặng im vài giây rồi chậm rãi lấy ổ bánh mì duy nhất trong túi đưa cho cậu bé. Bà cụ vội vàng xua tay ái ngại:
“Con là bộ đội, chắc cũng chưa ăn sáng mà.”
Người lính trẻ chỉ cười hiền:
“Cháu còn khỏe, nhịn một bữa không sao đâu bà.”
Cậu bé đón lấy ổ bánh bằng đôi tay bé nhỏ rồi ăn ngon lành. Nhìn ánh mắt vui mừng của em, Thành cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường giữa cơn mưa lạnh buốt.
Khi trở về doanh trại, bụng đói cồn cào nhưng anh không hề hối hận. Đồng đội biết chuyện liền chia phần ăn sáng cho anh. Một người lính vỗ vai Thành và nói đầy xúc động:
“Đúng là anh bộ đội Cụ Hồ.”
Câu chuyện nhỏ ấy tuy giản dị nhưng đã thể hiện rõ phẩm chất cao đẹp của người lính Việt Nam. Người lính không chỉ cầm súng bảo vệ Tổ quốc mà còn luôn yêu thương, giúp đỡ nhân dân bằng những hành động chân thành và bình dị nhất. Chính điều đó đã làm cho hình ảnh anh bộ đội luôn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam.

