Người lính và ổ bánh mì
Chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ. Bây giờ, mỗi sáng nhìn các cháu cầm ổ bánh mì đến trường, tôi lại nhớ đến một ổ bánh mì đặc biệt mà tôi đã mang theo suốt cuộc đời.
Đó là năm 1974.
Đơn vị tôi làm nhiệm vụ vận chuyển đạn dược ra tiền tuyến. Chúng tôi hành quân suốt nhiều ngày trong rừng sâu. Lương thực mang theo đã cạn. Mỗi người chỉ còn một ít gạo rang và vài ngụm nước.
Sau ba ngày gần như không có bữa cơm đúng nghĩa, ai cũng lả đi vì đói.
Đúng lúc ấy, chúng tôi ghé qua một bản nhỏ.
Người dân trong bản biết bộ đội đi qua liền mang tất cả những gì họ có ra giúp.
Có nhà chỉ còn vài củ sắn.
Có nhà mang nắm ngô.
Một bà cụ tóc bạc run run bước đến, trên tay cầm một ổ bánh mì đã được gói cẩn thận trong chiếc khăn.
Bà nhìn tôi rồi nói:
– Nhà chỉ còn mỗi ổ này. Các con ăn đi.
Tôi vội từ chối.
– Bà giữ lại mà dùng ạ.
Bà mỉm cười:
– Các con no thì mới đánh thắng giặc. Bà già rồi, ăn ít cũng được.
Tôi cầm ổ bánh mà thấy nghẹn nơi cổ.
Tiểu đội trưởng bảo:
– Chia đều cho anh em.
Chúng tôi bẻ ổ bánh thành từng miếng rất nhỏ.
Mỗi người chỉ được một mẩu bằng hai ngón tay.
Không ai ăn ngay.
Ai cũng nhìn phần bánh của mình.
Cuối cùng, anh Thành – người lớn tuổi nhất đơn vị – nói:
– Để dành cho cậu Hùng.
Hùng là chiến sĩ trẻ nhất, mới mười chín tuổi, đang bị sốt cao vì sốt rét rừng.
Tất cả đều gật đầu.
Chúng tôi gom từng mẩu bánh lại, đưa cho Hùng.
Cậu ấy nhìn chúng tôi, nước mắt lăn dài.
– Em không ăn một mình được...
Anh Thành cười:
– Ăn đi. Khi khỏe lại thì mang sức của mình đánh giặc thay phần anh em.
Hùng cắn từng miếng nhỏ như sợ ổ bánh sẽ hết.
Hôm ấy, nhờ có chút sức, cậu vượt qua cơn sốt.
Ít tuần sau, trong một trận chiến ác liệt, Hùng đã dũng cảm lao lên cứu hai đồng đội bị thương giữa làn đạn.
Nhưng chính cậu lại mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Sau ngày hòa bình, tôi trở về bản làng năm ấy để tìm bà cụ.
Người dân cho biết bà đã mất từ lâu.
Tôi lặng lẽ thắp cho bà một nén hương.
Nếu không có ổ bánh mì của bà ngày ấy, có lẽ chúng tôi đã không đủ sức tiếp tục hành quân.
Có lẽ tôi cũng không có cơ hội trở về để kể lại câu chuyện này.
Các cháu thân mến!
Ổ bánh mì năm ấy không lớn.
Nhưng trong đó chứa cả tấm lòng của người dân dành cho bộ đội.
Chiến thắng của dân tộc Việt Nam không chỉ được làm nên bởi những trận đánh oanh liệt, mà còn bởi những bữa cơm sẻ nửa, những củ sắn nhường nhau, những ổ bánh mì cuối cùng dành cho người lính.
Đó là tình quân dân – một sức mạnh đã giúp dân tộc ta vượt qua những năm tháng gian khổ nhất.
Hôm nay, khi các cháu có cuộc sống đủ đầy hơn, hãy biết quý trọng từng hạt gạo, từng bữa cơm và luôn biết sẻ chia với những người còn khó khăn.
Bởi đôi khi, một ổ bánh nhỏ trao đi đúng lúc có thể mang lại hy vọng, tiếp thêm sức mạnh và thậm chí cứu được một cuộc đời.
Đó là bài học lớn nhất mà tôi mang theo sau một thời hoa lửa.


