Người lính và tiếng bước chân quen thuộc
Người lính và tiếng bước chân quen thuộc
Trong hành quân, người lính dần quen với tiếng bước chân của đồng đội. Chỉ cần nghe cũng biết ai đang đi phía sau. Âm thanh ấy trở thành một phần quen thuộc. Khi thiếu một người, họ nhận ra ngay. Tiếng bước chân nối tiếp nhau trên con đường dài. Không cần nói nhiều, họ vẫn hiểu nhau. Có lúc bước chân nặng nề, có lúc nhẹ nhàng. Nhưng tất cả đều hướng về phía trước. Một sự gắn kết không cần lời nói. Một nét đặc biệt của thời hoa lửa.



