Người lính và tiếng chuông chùa sau ngày hòa bình
Ngày rời quân ngũ trở về quê sau chiến tranh, điều khiến tôi đứng lặng lâu nhất không phải cánh đồng hay mái nhà. Mà là tiếng chuông chùa cuối làng. Nhiều năm ở chiến trường, tôi gần như quên mất âm thanh bình yên ấy. Quảng Trị, Trường Sơn rồi những cánh rừng bom đạn chỉ có tiếng pháo, tiếng máy bay và tiếng người gọi nhau trong đêm. Có những lúc tôi tự hỏi không biết quê mình giờ còn yên không. Ngôi chùa nhỏ cuối làng còn nguyên chứ. Vị sư già ngày xưa còn sống không. Ngày trở về, tôi đi bộ qua con đường đất quen thuộc trong buổi chiều muộn. Mọi thứ vừa quen vừa lạ. Hàng tre vẫn đó nhưng đã cao hơn. Lũ trẻ chạy chơi ngoài ngõ mà tôi chẳng nhận ra ai. Đến lúc đi ngang qua ngôi chùa cũ, đúng khi tiếng chuông chiều vang lên, tôi bỗng đứng sững lại. Âm thanh ấy ngân dài giữa không gian yên bình đến mức tôi thấy sống mũi cay xè. Không hiểu sao lúc ấy trong đầu tôi hiện lên gương mặt những đồng đội đã nằm lại. Tôi nghĩ: “Giá mà họ cũng được nghe lại tiếng chuông quê nhà…” Tối hôm đó tôi ngồi rất lâu ngoài sân. Xa xa tiếng chuông chùa vẫn vọng lại từng hồi chậm rãi trong gió. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thật sự cảm nhận được chiến tranh đã kết thúc. Và mình… cuối cùng cũng đã trở về.



